Đương đại luật sư ngộ đáo tiểu mao tặc – Chương 35 + 36

 

35-36

ĐƯƠNG ĐẠI LUẬT SƯ NGỘ ĐÁO TIỂU MAO TẶC

(Khi đại luật sự gặp phải tên trộm vặt)

Chương 35 + 36

Edit: Mimi

 Beta: Chi

*****

Chương 35

 

Sau khi thở hồng hộc mà chạy thoát khỏi đám người rượt đuổi, Diệp Đề trốn vào trong một cái ngõ nhỏ, lau mồ hôi mướt mát trên người, lại sờ sờ vào hạt châu đang đeo trên cổ, cong môi mỉm cười hạnh phúc. Vừa rồi khi bỏ chạy, hạt châu cứ theo từng bước chân cậu mà nảy lên nảy xuống, tựa như… tựa như anh Triệu đang hôn lên ngực cậu vậy.

 

Diệp Đề hi hi ha ha cười mấy tiếng, nâng hạt châu kia lên, cọ cọ vào da mặt, cảm giác vừa ấm áp lại lại mãn nguyện.

 

——

 

“Đi đâu? Giờ này mới về!”

 

Khi đèn đường hoa lệ thắp sáng tất cả những con phố dài, Diệp Đề mới lảo đảo bước chân vào nhà Triệu Cách Phi. Vừa vào cửa, cậu liền bị anh Triệu thân yêu của mình ôm vào trong ngực. Diệp Đề giật mình rồi lại cười ha hả, thật tốt, cảnh tượng trước mắt đây quen thuộc biết bao nhiêu… Đây là căn nhà mình đã khoắng sạch trong một đêm, rồi lại vào ở thêm ba tháng, nhà của anh Triệu… Hiện tại cũng là nhà của mình, đúng không?

 

Triệu Cách Phi ghé sát vào miệng đối phương ngửi ngửi, sau đó không khỏi nhíu mày: “Em uống rượu?”

 

Diệp Đề mơ mơ màng màng ợ lên một cái đầy hơi men: “A, ha ha, đúng vậy… anh Triệu, nói cho anh biết, hôm nay em gặp phải một chuyện… hức (*)… một chuyện khiến em rất không vui… Hì hì, một thằng đầu heo tự nhiên chặn đường em, anh nói có bực mình hay không? Hức! May là có cái bùa hộ mệnh này bảo hộ, cho nên em mới không bị gã đầu heo kia xơi tái… Ha ha, gã còn đuổi theo đằng sau em đấy, nhưng mà gã quá ngu, kiểu gì cũng không đuổi kịp… Em có anh Triệu che chở, chúng nó đừng có hòng bắt nạt em…”

 

“Nhóc con tự nhiên uống rượu làm cái gì! Xem đi, em say thành như vậy rồi.” Triệu Cách Phi thực “tức giận”, nhưng lại đau lòng nhiều hơn: sáng ngày ra tên nhóc này tự nhiên mất tăm mất tích, gọi điện thì tắt máy, hại anh lo lắng suốt cả ngày trời. Nếu Diệp Đề về muộn thêm năm phút nữa, anh liền thật sự đi báo cảnh sát rồi.

 

“Thực không nghe lời, khắp người toàn là hơi rượu. Nào, mau vào phòng tắm tắm rửa đi…” Triệu Cách Phi nửa ôm nửa kéo Diệp Đề thần trí mơ hồ điên cuồng khua múa tay chân.

 

“Không, em không tắm, em không tắm…” Diệp Đề không hề phối hợp mà đạp đá lung tung. Tuy rằng sức lực Triệu Cách Phi lớn hơn, thế nhưng vẫn có chút ăn không tiêu. Chẳng những không thể giảng đạo lý với người say rượu, mà còn không thể so thể lực nữa.

 

“Ngoan nào, nghe lời anh, đi tắm đi… Tiểu Diệp ngoan nhất…” Triệu Cách Phi dỗ dành. Diệp Đề dùng sức hé mở đôi mắt, trong miệng khẽ khàng lẩm bẩm, Triệu Cách Phi phải vểnh tai lên mới nghe rõ cậu nói cái gì: “Anh Triệu… Về sau, có phải anh sẽ luôn che chở em, bảo hộ em không?”

 

“Đúng vậy, anh vĩnh viễn che chở cho em.” Triệu Cách Phi mỉm cười, đáp.

 

“… Bất kể là ai cũng không thể bắt nạt em, đúng không?”

 

“Đúng, có anh ở đây, ai cũng đừng hòng khi dễ bảo bối của anh.” Triệu Cách Phi chỉ thấy trong lòng ấm áp một trận, nhẹ nhàng hôn lên đôi môi của Diệp Đề.

 

Diệp Đề an tâm nở nụ cười, híp mắt rúc vào lồng ngực Triệu Cách Phi, để mặc anh ôm lấy mình đi vào phòng tắm.

 

“Anh Triệu… Anh, anh có biết không? Em vẫn luôn rất sợ… Kỳ thực em là một kẻ nhát gan, không cha không mẹ, vóc dáng nhỏ khí lực cũng yếu, em đánh không lại bọn nó… Em thật sự sợ bọn nó, bọn nó là lũ khốn nạn… Ỷ mình có tiền có thế, hừ, bắt… bắt nạt em… Bề ngoài em vẫn giả vờ không hề run sợ, thế nhưng trong lòng em sợ lắm… thật đấy, anh Triệu…” Diệp Đề nằm trong bồn tắm lớn, khóe mắt hồng hồng, nước mắt cũng nhanh chóng tràn ra.

 

Triệu Cách Phi quỳ gối ngồi ở một bên, xắn cao tay áo sơmi, ôm đầu nhóc trộm để cậu dựa vào ngực mình, tinh tế hôn lên giọt lệ trong suốt nơi khóe mắt đối phương: “Đừng sợ, đừng sợ… Về sau không có ai dám bắt nạt em nữa đâu, có anh bảo vệ em, ai dám tái khi dễ em, anh sẽ bắt bọn chúng vào tù — đừng quên, anh là một luật sư vô cùng lợi hại! Cho nên Tiểu Đề, em không cần lo lắng, ngoan…”

 

Triệu Cách Phi giống như một người mẹ dỗ dành con nhỏ, thấp giọng nói ra những lời lẽ mềm nhẹ tựa thôi miên, bàn tay cũng không ngừng vuốt ve mái tóc ướt sũng của Diệp Đề hòng trấn an cậu. Thời điểm ngón tay chậm rãi trượt xuống vùng gáy người kia, anh liền nhân tiện vân vê chiếc vòng đeo trên cổ cậu — hạt châu trên chiếc vòng, lúc trước anh chỉ cảm thấy hơi hơi quen mắt, bây giờ cẩn thận nhìn kỹ mới phát hiện, đây là hạt châu trên chiếc vòng tay Diệp Đề đã trộm của anh. Khi đó, ha ha, khi đó Diệp Đề còn chưa “cải tà quy chính”, lại càng không có chuyện một lòng một dạ hướng về anh. Mà anh, lúc ấy, cũng chưa yêu cậu nhóc này. Rõ ràng, từ rất sớm ông trời đã có ý muốn để hai người gắn bó bên nhau.

 

Thì ra, yêu chính là yêu, không cần bất cứ lý do hay cơ duyên nào cả;

 

Thì ra, thẳng thắn nhìn nhận tình yêu của bản thân, cũng không gian nan như những gì anh tưởng tượng.

 

“Ừm… Em biết… Anh Triệu của em cực kỳ lợi hại… Nhất là cái kia, lợi hại nhất…” Diệp Đề thỏa mãn mỉm cười, lắc lắc thân thể tiếp nhận sự vuốt ve của bàn tay đang giúp mình tắm rửa, cái mũi nhỏ hơi hơi nhăn lại, khuôn mặt hồng hồng nộn nộn, muốn bao nhiêu đáng yêu liền có bấy nhiêu.

 

Tên nhóc này, say đến vậy rồi vẫn không quên câu dẫn mình. Triệu Cách Phi do dự một chút, cởi bộ quần áo đã bị Diệp Đề vùng vẫy làm cho ướt nhẹp, trèo vào bồn tắm lớn, gắt gao ôm người nọ vào lòng.

 

Đây là lần thứ hai đúng không? Lần thứ hai bọn họ cùng nhau tắm rửa. Nhớ lại phản ứng vừa mang vẻ túng quẫn lại vừa hung hăng hùng hổ đến đáng yêu của Diệp Đề, Triệu Cách Phi không khỏi bật cười – Thì ra, cũng không quá khó để hồi tưởng, cảm giác của ngày hôm ấy, dường như vẫn thực rõ ràng…

 

Bàn tay không an phận của anh lén lút tập kích điểm yếu của con ma men trong ngực, năm ngón tay nhẹ nhàng bao bọc vật thể hình trụ xinh xắn, nhẹ nhàng, ôn nhu, mà vuốt ve lên xuống…

 

 

Chương 36

 

“Ưm… Thật thoải mái…” Diệp Đề dựa vào lồng ngực ấm áp của người kia, sung sướng mà rên rỉ: “Thì ra tắm rửa lại thư thái như vậy… ưmm…”

 

“Thoải mái lắm à? Vậy về sau chúng ta sẽ luôn tắm như vậy, được không?” Thanh âm tà ác mà tràn đầy hấp dẫn truyền vào lỗ tai của tên nhóc say rượu nọ.

 

“Được… A, đừng đụng, ngứa lắm, ha ha.” Diệp Đề gạt gạt bàn tay đang mơn trớn trên thân thể mình, cười ra thành tiếng.

 

Triệu Cách Phi cưng chiều nhìn cậu, lại tận lực cù nhột đối phương: “Nhóc trộm đáng chết, ai bảo em nghịch ngợm, lại còn uống say bí tỉ mới chịu về nhà, xem anh xử lý em thế nào…”

 

Trong phòng tắm, tiếng nước bắn lên cùng với thanh âm cười đùa vui vẻ của hai người đan xen lẫn lộn vào nhau. Một lát sau, tiếng cười chậm rãi nhỏ dần, thay vào đó là những tiếng rên rỉ ái muội ngọt ngào…

 

Hạnh phúc sẽ làm cho người ta sinh ra một loại ảo giác như thể thời gian trôi qua cực nhanh. Từ khi thành thật đối mặt với tình cảm của mình, Triệu Cách Phi cảm thấy bản thân trở nên thư thái và thoải mái hơn rất nhiều; anh cười nhiều hơn; ngẩn ngơ nhìn trời nhiều hơn, chảy nước miếng cũng nhiều hơn… tóm lại là, thời điểm anh lộ ra bộ dáng có thể đập nát hình tượng của một đại luật sư — ngày càng nhiều lên…

 

Ví dụ như hiện tại, đại luật sư Triệu đang ngơ ngác chảy nước miếng vì nghĩ tới nhóc trộm đáng yêu nhà mình. Anh đang lập kế hoạch  “Dân sinh ” trong lúc chờ đợi cậu nhóc tới viện dưỡng lão thăm bà…

 

“Luật sư Triệu, luật sư Triệu!”

 

“A… hả? Chuyện gì?” Triệu Cách Phi cuối cùng cũng trở về từ cõi thần tiên, đảo mắt nhìn Hoàng Tiểu Ly đang cất tiếng gọi mình.

 

“À, chuyện này… luật sư Triệu, có một chuyện tôi muốn nói với anh… Nhưng mà, ầy dà, thật không biết nên mở miệng như thế nào…” Hoàng Tiểu Ly ấp a ấp úng nói.

 

“Rốt cuộc là chuyện gì?” Triệu Cách Phi có chút không vui — anh không thích người khác nói chuyện dài dòng dây dưa.

 

Hoàng Tiểu Ly đại khái cũng hiểu tính anh, bất chấp mà nói tiếp: “Là như vậy… hôm qua tôi không cẩn thận để quên ví tiền trong ngăn kéo ở văn phòng. Hôm nay đi làm, lại phát hiện chiếc ví không còn nữa… Không riêng gì tôi, ngăn kéo của mất người Tiểu Mỹ, A Quyên, cũng đều bị người động tay động chân… Tuy không có gì đáng giá, nhưng mấy thứ linh linh cũng mất đi không ít…”

 

“Ý cô là có kẻ trộm lẻn vào văn phòng?” Triệu Cách Phi nhíu mày: “Bảo vệ tòa nhà không phát hiện ra cái gì sao? Còn có camera theo dõi nữa…”

 

“Tôi hỏi rồi. Bọn họ nói, nói…”

 

“Nói cái gì?”

 

“Bọn họ nói, trên camera cho thấy, tối hôm qua vào khoảng chín giờ hơn, Diệp Đề có tới văn phòng… Bởi vì tất cả mọi người đều quen biết cậu ấy, cho nên không hoài nghi gì… nhưng là, đã trễ như vậy, văn phòng sớm chẳng còn ai… cậu ấy nên biết…”

 

“Cô muốn nói cái gì?” Triệu Cách Phi nheo hai mắt lại, lộ ra một tia nguy hiểm. Hoàng Tiểu Ly bắt gặp ánh mắt sắc lạnh của anh thì không khỏi run lên một chút: “Tôi, chúng tôi nghe nói, trước kia Diệp Đề… là, là lưu manh…”

 

“Xoảng”, cà phê bắn tung tóe lên quần áo cô. Hoàng Tiểu Ly nhìn mảnh sứ vỡ tan tành ở trên mặt đất, sợ tới mức hồn phi phách tán: “Chuyện này… Dù sao cũng không có gì đáng giá… Chúng tôi sẽ không báo cảnh sát… Luật sư Triệu… Anh cứ xem như cái, cái gì tôi cũng chưa từng nói đi…”

 

Hoang mang đóng cánh cửa văn phòng lại, Hoàng Tiểu Ly gần như phát hỏa mà oán trách đám đồng nghiệp xúi bẩy cô đi làm vật hy sinh.

 

Ngoài cửa vang lên những tiếng động ồn ào, mà bên trong căn phòng, Triệu Cách Phi buồn bực đứng lên ngồi xuống mấy lần. Anh nhắm mắt lại, xoa bóp huyệt Thái Dương — nói Diệp Đề trộm đồ, có đánh chết anh cũng không tin. Nhưng bọn Hoàng Tiểu Ly tuyệt đối không vô duyên vô cớ vu oan cho Diệp Đề. Bọn họ nói nhìn thấy Diệp Đề tiến vào văn phòng, chắc chắn là sự thật… Nguyên nhân khiến cho anh phiền muộn, không phải là vì tức giận, mà giống như nghi hoặc thì đúng hơn — bởi vì tối hôm qua đúng là Diệp Đề không về nhà. Khi anh gọi điện hỏi thăm, cậu chỉ nói là ra ngoài chơi với mấy người bạn cũ, về muộn một chút. Kết quả, đến tận sáng ngày hôm nay anh vẫn không thấy tâm can bảo bối nhà mình quay lại. Chắc là Diệp Đề trực tiếp đến viện dưỡng lão thăm bà nội cậu ấy rồi.

 

Nếu Hoàng Tiểu Ly nói là sự thật, vậy tức là hôm qua Diệp Đề đã nói dối anh. Căn bản cậu ấy không đi gặp bạn bè gì hết, mà là lén lút đến chỗ này ư… Cậu ấy tới đây làm gì? Vì sao không thể nói cho anh biết?

 

Triệu Cách Phi chưa bao giờ cảm thấy tâm tình phức tạp như lúc này. Tất cả sự lãnh tĩnh cùng cơ trí ở trên tòa án đều biến mất không thấy tăm hơi. Tràn ngập trong đầu óc anh chỉ có một suy nghĩ, đó là: vì sao Diệp Đề lại gạt anh, tối qua cậu ấy tới đây để làm gì? Chẳng lẽ thật sự là… Không, Triệu Cách Phi dùng sức lắc đầu, anh không tin. Anh biết Diệp Đề là một đứa trẻ ngoan, nếu cả thế giới chỉ có một người hiểu cậu ấy, vậy thì người đó nhất định là anh. Thế nhưng… Anh lại có phần sợ hãi, ngộ nhỡ Diệp Đề lại nói ra một câu trả lời mà anh không muốn nghe nhất… Như vậy anh phải làm sao đây? ?

 

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Xin hãy nhập captcha *