Bất cẩn kết hôn với giấm tinh rồi – Chương 5

 

BẤT CẨN KẾT HÔN VỚI GIẤM TINH RỒI

Chương 5

Edit: Mimi – Beta: Chi

*****

Nhà của Tần Dĩ Hằng là một ngôi biệt thự hai tầng, nội ngoại thất đều theo tone lạnh. Từ huyền quan bước vào chính là phòng khách, đồ đạc cần thiết đều đầy đủ nhưng được bố trí vô cùng hợp lý nên trông qua rất rộng rãi.

 

Sở Nghĩa ngại nên không quan sát nhiều, sau khi theo Tần Dĩ Hằng vào nhà, cậu liền đứng đơ bên cạnh ghế sô pha.

 

Tần Dĩ Hằng còn đang nghe điện thoại.

 

“Ừ, được, cậu chuyển cho tôi đi, rồi.”

 

Cuộc nói chuyện không đến một phút đồng hồ với vài câu ít ỏi kết thúc, Tần Dĩ Hằng liền gác máy.

 

Anh quay sang nhìn Sở Nghĩa, Sở Nghĩa lập tức đứng thẳng người.

 

Tần Dĩ Hằng: “Giờ tôi có chút việc, cần phải xử lý.”

 

Sở Nghĩa gật đầu: “Vâng.”

 

Sau đó, Tần Dĩ Hằng đưa Sở Nghĩa lên lầu, băng qua một cái hành lang, cuối cùng anh dừng lại trước cửa một căn phòng, nói: “Đây là phòng ngủ.”

 

Sở Nghĩa gật đầu: “Vâng.”

 

Tần Dĩ Hằng: “Phòng sách ở ngay bên cạnh, có vấn đề gì có thể tới tìm tôi.”

 

Sở Nghĩa gật đầu: “Vâng.”

 

Kế tiếp, Tần Dĩ Hằng đi làm việc của mình.

 

Không có anh ở cạnh, Sở Nghĩa thoải mái hơn nhiều. Cậu vào phòng ngủ, đóng cửa lại, thở ra một hơi thật dài rồi mới bật đèn lên.

 

Phong cách trang trí trong căn phòng vô cùng đơn giản, rất hợp với khí chất của Tần Dĩ Hằng. Sở Nghĩa nhìn thoáng qua một vòng, nhân tiện thưởng thức những món đồ trang trí đắt tiền và bức họa nổi tiếng treo trên tường.

 

Trong phòng ngủ có phòng tắm, Sở Nghĩa thoải mái kéo một cái ghế dựa qua, để ba lô của mình lên đó.

 

Giống như đi công tác, hôm nay cậu cũng nhét toàn bộ đồ dùng vệ sinh cá nhân vào ba lô, khiến nó phồng tướng lên.

 

Thế nhưng, lúc mang đồ đạc vào phòng tắm, Sở Nghĩa mới chợt nhận ra cậu lại quên không mang đồ ngủ.

 

Sở Nghĩa cầm đồ đạc của mình đứng trước cái gương trong phòng tắm, đờ đẫn mất vài giây.

 

Bình thường, lúc đi công tác cậu đều không mang theo đồ ngủ, một cái quần lót là có thể lên giường, nhiều lắm thì cũng mang thêm một cái quần dài thôi.

 

Thế nên, lúc dọn đồ tới đây, cậu đã quên…

 

Sở Nghĩa nghiêng đầu nhìn ảnh ngược của mình trong gương, lại cúi xuống nhìn đồng hồ đeo tay, mười một giờ.

 

Về nhà lấy là được.

 

Cậu sắp xếp đồ đạc cẩn thận, ra khỏi phòng ngủ, đi gõ cửa phòng sách ở kế bên.

 

Bên trong không có động tĩnh gì, nhưng Sở Nghĩa thầm nghĩ, vừa rồi Tần Dĩ Hằng đã nói có vấn đề gì có thể tới tìm anh ta, vậy nên nếu cậu vào, hẳn cũng không tính là quấy rầy đâu nhỉ.

 

Vì thế, Sở Nghĩa lặng lẽ mở cửa ra, thò đầu nhìn vào bên trong.

 

Tần Dĩ Hằng đang ngồi trước bàn làm việc cúi đầu xem máy tính. Có lẽ vì nghe thấy tiếng động do Sở Nghĩa tạo ra, anh thoáng ngẩng đầu.

 

Sở Nghĩa nhẹ tay nhẹ chân đi vào phòng. Thấy Tần Dĩ Hằng không có vẻ khó chịu, cậu liền khe khẽ đi qua.

 

Tần Dĩ Hằng đang đeo tai nghe. Sau khi Sở Nghĩa lại gần, anh cũng không lên tiếng. Sở Nghĩa đoán, có lẽ đối phương đang không tiện nói chuyện, chắc đang họp qua mạng hoặc là tương tự như thế.

 

Tần Dĩ Hằng hơi ngẩng đầu như đang hỏi Sở Nghĩa có vấn đề gì.

 

Sở Nghĩa cảm thấy giờ mà mở miệng nói chuyện thì không thỏa đáng lắm, đảo mắt một vòng, cậu liền cầm một tờ giấy trắng ở chỗ máy in lên, lại rút thêm một cái bút máy cắm trong ống bút.

 

【 Tôi quên mang theo đồ ngủ, bây giờ phải về nhà một chuyến 】

 

Viết xong, cậu liền dịch người đền gần bàn làm việc, hơi ngồi xổm xuống, đưa tờ giấy cho Tần Dĩ Hằng.

 

Bàn làm việc không cao cũng không thấp, sau khi Sở Nghĩa ngồi xổm xuống, mép bàn vừa vặn tới cằm của cậu. Tần Dĩ Hằng nhận lấy tờ giấy, nhìn chữ viết bên trên, đang định mở miệng nói chuyện với Sở Nghĩa, nhưng vừa ngẩng đầu, anh lại bắt gặp vẻ mặt hết sức chờ mong của đối phương. Bấy giờ cậu đang đặt hai tay trên mép bàn, tì cằm lên đó, chớp chớp mắt nhìn anh.

 

Tần Dĩ Hằng nuốt lời định nói xuống, vô thức hơi cong khóe miệng, ngoắc ngoắc tay với Sở Nghĩa.

 

Sở Nghĩa nhận được tín hiệu, lập tức đưa bút máy qua.

 

Tần Dĩ Hằng viết câu trả lời xuống bên dưới dòng chữ của Sở Nghĩa.

 

【 Không phải về, mặc của tôi đi 】

 

Anh đưa giấy lại cho Sở Nghĩa. Mà Sở Nghĩa thì như đang sợ cái gì, chỉ dám vươn một bàn tay, nhanh chóng cầm tờ giấy lại phía mình.

 

Tần Dĩ Hằng nhìn máy tính, lại ngó sang Sở Nghĩa, cảm thấy hơi hiểu được. Sở Nghĩa tưởng anh đang gọi video nên lo sẽ bị dính vào hình.

 

Sở Nghĩa đã bắt đầu viết chữ. Nhìn vẻ cặm cụi của cậu, Tần Dĩ Hằng không nỡ mở miệng cắt ngang, cũng không giải thích là hiện giờ anh chỉ đang xem một cái PowerPoint thôi.

 

Sau khi viết xong, Sở Nghĩa lại đưa giấy cho Tần Dĩ Hằng một lần nữa. Trong phòng, Tần Dĩ Hằng chỉ mở đèn bàn, chỗ Sở Nghĩa ngồi là nơi tranh tối tranh sáng, cho nên nhìn cậu hệt như một cái bóng sáng tối đan xen.

 

Tay Tần Dĩ Hằng dừng trên bàn phím thật lâu, mãi không hề ấn xuống, cứ thế nhìn Sở Nghĩa đến ngây người.

 

Đúng lúc Sở Nghĩa ngẩng đầu, hai người liền nhìn nhau trong khoảng vài giây. Có lẽ Sở Nghĩa thấy ngại nên khi đưa giấy qua còn khách sáo cười với Tần Dĩ Hằng một chút.

 

Tần Dĩ Hằng thu lại ánh mắt, nhận lấy tờ giấy, sau đó đọc được hàng chữ ở trên.

 

【 Có phiền anh không, tôi đi nhanh lắm 】

 

Tần Dĩ Hằng trả lời.

 

【 Mở tủ quần áo ra, ngoài cùng bên trái đều là áo ngủ, em tự chọn một bộ đi 】

 

Tần Dĩ Hằng đưa giấy qua, Sở Nghĩa lấy được.

 

【 Được rồi, cảm ơn 】

 

Thông thường, sau khi gửi xong câu này, Sở Nghĩa đã có thể rút lui, thế nên cậu liền chuẩn bị đứng dậy. Nhưng vấn đề là khi nhận được giấy, Tần Dĩ Hằng lại bắt đầu viết chữ.

 

Do đó, cậu đành phải chờ tiếp.

 

Vài giây sau, Tần Dĩ Hằng đưa giấy qua, Sở Nghĩa cúi đầu nhìn.

 

【 Đồ trong phòng tắm đều có thể dùng 】

 

Sở Nghĩa trả lời.

 

【 Vâng 】

 

Tần Dĩ Hằng lại viết.

 

【 Tôi còn bận trong chốc lát, nếu buồn ngủ thì em cứ ngủ trước đi 】

 

Sở Nghĩa trả lời.

 

【 Vâng 】

 

Tần Dĩ Hằng đột nhiên hỏi.

 

【 Ngồi xổm lâu như vậy, chân có tê không? 】

 

Sở Nghĩa thầm oán trong lòng, thực ra tôi đâu có cần ngồi lâu đến vậy, còn không phải do Giám đốc Tần ngài tự nhiên nổi hứng tán gẫu hay sao.

 

【 Không tê, tôi đi tắm trước, anh làm việc đi 】

 

Cuối cùng thì Tần Dĩ Hằng cũng không đáp lại nữa, sau khi nhận tờ giấy Sở Nghĩa chuyển qua, anh chỉ gật đầu với cậu. Sở Nghĩa bắt được tín hiệu, lập tức đứng lên.

 

Vừa mới nói chân không tê, nhưng lúc đứng dậy, Sở Nghĩa như gặp phải báo ứng, hai chân chẳng khác nào bị một ngàn con kiến cắn cắn nhay nhay.

 

Lời đã lỡ nói ra, Sở Nghĩa chỉ đành tỏ vẻ chân mình thật sự không sao, cắn răng chịu đựng, vẫy tay với Tần Dĩ Hằng rồi giả vờ thong dong đi ra ngoài cửa.

 

Khi cánh cửa phòng sách khép lại, Tần Dĩ Hằng liền cầm tờ giấy đối thoại giữa cả hai lên.

 

Đoạn nói chuyện không nhiều, chỉ chiếm khoảng nửa tờ giấy.

 

Chữ Sở Nghĩa đẹp lắm, nhìn rất ngay ngắn, tuy không quy củ như chữ luyện nhưng nhìn vô cùng phóng khoáng, chính là kiểu chữ thầy cô nhìn sẽ muốn cho thêm điểm cộng lúc kiểm tra.

 

Tần Dĩ Hằng gấp tờ giấy lại, kẹp vào một cuốn sách đang đọc dở bên tay.

 

Ngoài phòng, vừa đóng cửa lại, Sở Nghĩa đã phải cúi xuống đấm đấm chân mình.

 

Trở lại phòng ngủ, cậu mở tủ quần áo theo hướng dẫn của Tần Dĩ Hằng. Sau khi nhìn đồ đạc được sắp xếp bên trong, cậu cầm lòng chẳng đặng, “quào” một tiếng.

 

Không hổ là Tần Dĩ Hằng.

 

Đồ đạc sắp xếp quá là quy củ. Áo vest một giá, quần âu một giá, tây trang nguyên bộ lại treo ở một giá khác, áo sơ mi, đồ thể thao cũng được xếp riêng… vừa nhìn là đã hiểu ngay.

 

Sở Nghĩa nhìn sang bên trái liền thấy cái giá nhỏ nhất trong tủ, đây chính là giá treo đồ ngủ.

 

Chọn đại một bộ dài tay màu xanh nhạt, Sở Nghĩa đóng tủ quần áo lại rồi đi vào phòng tắm.

 

Tuy Tần Dĩ Hằng đã nói đồ trong phòng tắm có thể dùng, nhưng Sở Nghĩa vẫn rất ngại.

 

Tần Dĩ Hằng không tỏ ra xa lạ với cậu là một chuyện, nhưng có vẻ đối phương cũng không giống kiểu người thoải mái để người khác chạm vào đồ đạc của mình. Sở Nghĩa cảm thấy, rất có thể Tần Dĩ Hằng có chứng nghiện sạch sẽ.

 

Buổi sáng không bắt tay cậu, buổi tối không đi dép lê người khác đã dùng, đi đăng ký kết hôn cũng tự mang bút… Nói chung là, từ đầu đến cuối, đối phương đều không tiếp xúc tay chân với cậu.

 

Cho nên đồ đạc của Tần Dĩ Hằng, Sở Nghĩa vẫn nên ít chạm vào một chút thì tốt hơn.

 

Tắm rửa xong xuôi, Sở Nghĩa liền bỏ đồ dùng cá nhân của mình vào ba lô, quần áo bẩn cũng bỏ vào túi plastic, chuẩn bị ngày mai sẽ mang về nhà.

 

Cậu thu dọn ba lô xong, đang chuẩn bị kéo khóa lên thì cửa phòng ngủ đột nhiên bị mở ra.

 

Sở Nghĩa quay đầu nhìn lại, đúng lúc bắt gặp ánh mắt của Tần Dĩ Hằng.

 

Tần Dĩ Hằng chậm rãi đi tới, hình như là đang nhìn quần áo trên người cậu.

 

Sở Nghĩa cười cười: “Hơi dài.”

 

Tay áo che mất nửa bàn tay, quần dài trùm đến giữa mu bàn chân.

 

Tần Dĩ Hằng thản nhiên ừ một tiếng.

 

Mà Sở Nghĩa thì không hề phát hiện ra yết hầu của anh vừa chuyển động một cách rất mất tự nhiên.

 

Tần Dĩ Hằng đi tắm, Sở Nghĩa chẳng có việc gì bèn chơi di động một lát nhằm củng cố tinh thần rồi mới lên giường.

 

Giường ngủ của Tần Dĩ Hằng rất lớn, cậu nằm bên trái, Tần Dĩ Hằng ngủ bên phải, ở giữa còn có thể nhét thêm một người. Sau khi bò lên, Sở Nghĩa liền nằm xuống sát mép giường.

 

Rất nhanh, Tần Dĩ Hằng ra khỏi phòng tắm.

 

Đã đến giờ đi ngủ, Tần Dĩ Hằng tắt đèn phòng, vén chăn nằm xuống phần giường bên kia đúng như Sở Nghĩa dự đoán.

 

Sở Nghĩa cảm thấy giường hơi lõm xuống.

 

Rồi sau đó, đèn bàn cũng bị tắt luôn.

 

Trước mắt đột nhiên tối hù, Sở Nghĩa lập tức nhắm nghiền mắt lại theo thói quen.

 

Nhưng cậu hơi khó ngủ.

 

Trong suốt hai mươi sáu năm qua, đây là lần đầu tiên cậu ngủ cùng người khác, hiển nhiên sẽ cảm thấy không được tự nhiên. Nói chung, Sở Nghĩa cảm thấy chắc chắn hôm nay mình sẽ mất ngủ.

 

“Em ngủ có ngay ngắn không?” Tần Dĩ Hằng đột nhiên cất tiếng hỏi.

 

Sở Nghĩa nghĩ nghĩ, đáp: “Chắc là có.”

 

Bạn cùng phòng ký túc xá của cậu chưa từng sỉ vả cậu, còn nói cậu ngủ rất say và yên tĩnh.

 

Tần Dĩ Hằng lại bảo: “Chất lượng giấc ngủ của tôi không tốt lắm, nên khi ngủ em cố gắng đừng gây ra tiếng động quá lớn, cũng đừng chạm vào tôi.”

 

Sở Nghĩa nín thở, trả lời: “Vâng.”

 

Cậu thật cẩn thận nằm yên không dám nhúc nhích. Rất nhanh sau đó, bên cạnh Tần Dĩ Hằng đã không còn động tĩnh gì.

 

Thời gian chầm chậm trôi qua, vì không dám trở mình, đám tóc bám vào bên cổ không ngừng đâm chọc làm Sở Nghĩa cảm thấy rất ngứa. Cậu nghĩ hẳn là Tần Dĩ Hằng đã ngủ rồi nên liền giơ tay lên, nhẹ nhàng cào cào một chút.

 

Nhưng Sở Nghĩa thật không ngờ, Tần Dĩ Hằng đột nhiên cử động.

 

Bàn tay đang gãi của cậu chợt cứng đờ.

 

“Không ngủ à?” Tần Dĩ Hằng đột nhiên mở miệng.

 

Sở Nghĩa sợ hãi: “Chưa ạ.”

 

Tần Dĩ Hằng không nói năng gì, Sở Nghĩa lại khẽ gãi thêm một chút rồi mới thu tay về.

 

Vài giây sau, Tần Dĩ Hằng lại nói chuyện.

 

Lần này, hình như giọng của anh nhỏ đi một chút.

 

Anh hỏi: “Em không dùng sữa tắm của tôi à?”

 

Sở Nghĩa: “Dạ?”

 

Cậu thấy hơi khó hiểu, anh hỏi thế là có ý gì?

 

Nhưng Sở Nghĩa vẫn trả lời: “Tôi dùng của tôi, tôi có mang theo.”

 

Tần Dĩ Hằng lại im lặng.

 

Qua nửa phút sau, anh mới lên tiếng thêm lần nữa.

 

Nhưng lần này, anh đột nhiên gọi: “Sở Nghĩa.”

 

Nghe thấy tên mình, Sở Nghĩa giật mình, vội vàng đáp: “Có.”

 

Giọng Tần Dĩ Hằng như khàn đi một chút: “Hành vi tình dục trong hôn nhân, có thể chấp nhận được không?”

 

Sở Nghĩa không kịp phản ứng: “Cái gì?”

 

Tần Dĩ Hằng hỏi lại: “Có thể không?”

 

Sở Nghĩa đột nhiên cảm thấy nóng lên: “Có, có thể.”

5 comments on “Bất cẩn kết hôn với giấm tinh rồi – Chương 5

  1. Đoàn Thu Hằng

    April 3, 2020 at 8:50 am Reply

    Sao k com được ý nhỉ? Này là viết lần 3 rồi nà, huuu.

     
    • Tiểu Hoàng Thư

      April 3, 2020 at 9:49 am Reply

      Được nè tình yêu <3 đợt trước nhà mình hay bị spam nên để chế độ cmt fai chờ duyệt mới hiện đó bạn ^^

       
  2. Chời ơi xỉu xỉu ai đỡ tui dậy

     
  3. Á á á á á á sắp đến HHHHHHHH * cắn khăn tay lăn lộn *

     
  4. Sao 2 vị này dị thế =)))

     

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Xin hãy nhập captcha *