Bất cẩn kết hôn với giấm tinh rồi – Chương 75

 

HibarixDino d18

BẤT CẨN KẾT HÔN VỚI GIẤM TINH RỒI

Chương 75

Edit: DL – Beta: Chi

*****

Người bị bệnh là Sở Nghĩa.

 

Người chịu thiệt thòi vẫn là Sở Nghĩa.

 

Tần Dĩ Hằng của hôm nay hưng phấn hơn anh của bất kỳ thời điểm nào trong quá khứ. Trước kia, anh bắt Sở Nghĩa gọi thầy, gọi chồng thì thôi đã đành…

 

Hôm nay, sau khi Sở Nghĩa gọi xong, anh còn muốn cậu nói lời yêu anh.

 

Sở Nghĩa nói xong, anh lại hỏi tiếp.

 

“Yêu anh nhiều đến nhường nào?”

 

“Rất yêu anh.”

 

“Nói đầy đủ cả câu nào.”

 

“Chồng à, em rất yêu anh.”

 

“Anh cũng yêu em.”

 

 

Buổi tối, sau khi ăn cơm, Sở Nghĩa uống thêm một viên thuốc hạ sốt. Tần Dĩ Hằng còn có một số việc chưa giải quyết hết, ăn cơm xong, anh liền đi sang phòng sách.

 

Sở Nghĩa vừa nhàn rỗi vừa buồn chán, cũng theo anh đến phòng sách.

 

Ban đầu cậu chỉ ngồi một bên, đọc đại một quyển sách trên kệ, nhưng đọc một hồi, Sở Nghĩa liền cảm thấy có chút vô vị.

 

Sau đó, sự chú ý của cậu chuyển sang người Tần Dĩ Hằng.

 

Anh đang gõ chữ vô cùng nghiêm túc, tiếng gõ bàn phím vang vọng cả căn phòng. Sở Nghĩa đặt sách về chỗ cũ, nằm lên bàn, chăm chú ngắm nhìn Tần Dĩ Hằng.

 

Nhìn một lúc, cậu chợt nảy ra một ý xấu.

 

Không biết do cơn sốt khiến cậu thêm dũng cảm, hay do cậu tự vin vào cớ bị bệnh, Sở Nghĩa nhìn chăm chú vào đùi Tần Dĩ Hằng. Một lát sau, cậu liền đứng lên, ngồi thẳng lên đùi anh.

 

Tần Dĩ Hằng đang gõ chữ, bị Sở Nghĩa quấy nhiễu, trên màn hình liền xuất hiện rất nhiều kí tự bị gõ sai.

 

Sở Nghĩa điều chỉnh tư thế ngồi, đối mặt với Tần Dĩ Hằng, cằm cậu gác lên vai anh, ngả đầu vào anh.

 

“Em có thể quấy rầy anh không?” Sở Nghĩa hỏi.

 

Tần Dĩ Hằng nở nụ cười: “Em làm rồi mới hỏi à?”

 

Sở Nghĩa giúp anh trả lời: “Em có thể.”

 

Tần Dĩ Hằng vuốt lưng cậu, gõ nốt dòng chữ còn dang dở ban nãy, sau đó bật một đoạn video.

 

Âm thanh vọng ra từ máy tính khiến Sở Nghĩa tò mò quay đầu lại nhìn.

 

Tần Dĩ Hằng phát hiện, khi bị ốm, Sở Nghĩa rất dính người.

 

Cậu quấn quýt như vậy khiến anh không khỏi nhớ lại lần đầu tiên bọn họ gặp gỡ.

 

Khi đó, trong quán bar, Sở Nghĩa đã hơi dính người. Sau đó, khi hai người lên giường, Sở Nghĩa càng quấn riết lấy anh.

 

“Mệt à?” Tần Dĩ Hằng ôm lấy đầu cậu.

 

Sở Nghĩa đáp: “Dạ.”

 

Tần Dĩ Hằng: “Uống thuốc xong sẽ dễ cảm thấy buồn ngủ.”

 

Sở Nghĩa: “Dạ.”

 

Tần Dĩ Hằng: “Đi ngủ nhé?”

 

Sở Nghĩa: “Em không ngủ đâu.”

 

Tần Dĩ Hằng: “Vừa rồi em đọc sách gì thế?”

 

Sở Nghĩa suy nghĩ: “Em quên rồi.”

 

Tần Dĩ Hằng cười: “Em đọc cho có đấy à?”

 

Sở Nghĩa: “Lật hai trang thôi mà.”

 

Tần Dĩ Hằng: “Anh xem hết đoạn video này là xong.”

 

Sở Nghĩa: “Không sao, anh cứ làm việc đi ạ.”

 

Tần Dĩ Hằng cười khẽ, xoa nhẹ gáy Sở Nghĩa: “Em thấy mệt thì cứ ngủ đi.”

 

Đoạn video Tần Dĩ Hằng xem vừa dài vừa tẻ nhạt, Sở Nghĩa chỉ nghe, không cần nhìn hình ảnh cũng cảm thấy như bị ru ngủ.

 

Sau đó, cậu liền đi vào giấc nồng.

 

Hôm nay Sở Nghĩa thật sự rất mệt, đến khi Tần Dĩ Hằng xem xong đoạn video, trả lời thêm mấy email, cậu đã ngủ say, có lay thế nào cũng không tỉnh.

 

Tần Dĩ Hằng không đánh thức Sở Nghĩa, trực tiếp ôm cậu về phòng ngủ.

 

Vừa tới giường, di động của cậu bỗng vang lên.

 

Sở Nghĩa ngủ say không cựa quậy, Tần Dĩ Hằng lấy điện thoại từ túi áo cậu ra, thấy tên người gọi trên màn hình là Chương Khải.

 

Anh trực tiếp nghe máy.

 

“Tiểu Nghĩa, mày có biết chuyện của ba mày là như thế nào không?”

 

Tần Dĩ Hằng đứng lên, rời khỏi giường: “Tôi đây.”

 

“Ối, anh… ừm… Tần… à…” Chương Khải suy nghĩ cách xưng hô mất vài giây, cuối cùng mới quyết định được: “Chào ngài Tần, xin hỏi Sở Nghĩa đâu?”

 

Tần Dĩ Hằng đi đến bên cửa sổ: “Em ấy ngủ rồi.”

 

“Ngủ?” Chương Khải nghi ngờ: “Bây giờ mới 10 giờ thôi mà.”

 

Tần Dĩ Hằng: “Hôm nay em ấy hơi mệt, nên giờ đang ngủ rồi.”

 

“Mệt… Khụ khụ ừ, ừm đúng vậy, anh mới vừa đi công tác về mà, ha ha ha.”

 

Tần Dĩ Hằng: “Sao vậy? Có chuyện quan trọng sao?”

 

Chương Khải ngập ngừng: “Tôi định nói về chuyện của ba cậu ấy cho cậu ấy nghe, haiz, anh biết chuyện về ba cậu ấy chứ?”

 

Tần Dĩ Hằng: “Tôi biết.”

 

Chương Khải không biết Sở Nghĩa đã kể rõ tới đâu cho Tần Dĩ Hằng, liền hỏi dò: “Cậu ấy nói cho anh biết những gì rồi?”

 

Tần Dĩ Hằng: “Tôi đã biết cả rồi.” Nói xong, anh liền nhìn Sở Nghĩa: “Hôm qua Trần Kiến Thế đã đến thành phố A.”

 

“Mẹ nó!” Chương Khải mắng: “Quả nhiên ông ta đã tới đó.”

 

Điều này giúp hắn xác định được rằng, Tần Dĩ Hằng đã biết tất cả.

 

“Ông ta không làm gì Sở Nghĩa chứ?” Chương Khải quan tâm hỏi.

 

Tần Dĩ Hằng: “Em ấy không có chuyện gì.”

 

Chương Khải “Anh biết rồi cũng tốt. Trước đó, ba cậu ấy đến tìm hai lần, cậu ấy đều phải tự giải quyết. Kẻ khốn nạn đó không có bản lĩnh gì, chỉ giỏi dọa nạt Sở Nghĩa, nói muốn kiện cậu ấy, còn tuyên bố sẽ cho mẹ Sở Nghĩa biết mặt.” Chương Khải ngừng một chút: “Việc này anh đã biết chưa?”

 

Giọng Tần Dĩ Hằng trầm thấp: “Giờ tôi mới biết.”

 

Chương Khải im lặng vài giây, bỗng nhiên thở dài: “Tôi định gọi điện kể chuyện trong bệnh viện hôm nay cho Sở Nghĩa. Cảnh sát đã bắt Trần Kiến Thế đi rồi, nói là người nhà bên kia đột nhiên không chịu giải quyết riêng nữa, cắn chặt lấy vụ ông ta gây tai nạn rồi bỏ trốn, nhất quyết không buông.”

 

Tần Dĩ Hằng thấp giọng “ừ” một tiếng.

 

Chương Khải đoán: “Anh cũng biết việc này sao?”

 

Tần Dĩ Hằng: “Tôi biết.”

 

Chương Khải lại đoán tiếp: “Lẽ nào là do anh làm?”

 

Tần Dĩ Hằng: “Ừ.”

 

“Đm đm đm!” Chương Khải hét to ở phía bên kia điện thoại: “Anh tuyệt vời quá, quá tuyệt vời luôn!”

 

Hắn tiếp tục chửi mắng: “Trần Kiến Thế, lão khốn đấy đáng bị trừng trị, giờ đã đến lúc rồi, mấy này gần đây ông ta, haiz…” Chương Khải thở dài: “Do Tiểu Nghĩa không muốn nghe về ông ta, nếu không tôi có thể nói cả đêm cũng không hết chuyện.”

 

Tần Dĩ Hằng: “Cậu nói đi, tôi nghe.”

 

Chương Khải cực kỳ hưng phấn, được Tần Dĩ Hằng cổ vũ, hắn liền trở nên vô cùng hăng hái.

 

“Nửa năm trước, Trần Kiến Thế đột nhiên tới thành phố A tìm Tiểu Nghĩa đòi tiền, lúc đó tôi đã đoán là có vấn đề gì rồi. Nhưng khi ấy Tiểu Nghĩa chỉ mong dùng tiền đuổi cổ ông ta đi cho xong chuyện, bảo tôi đừng làm gì cả. Nhưng sao tôi có thể để yên chứ, vì thế, tôi đã đi điều tra một chút.”

 

“Hai năm sau khi ly hôn với mẹ Tiểu Nghĩa, ông ta cưới vợ mới rồi kinh doanh buôn bán. Tiếp đó, chuyện buôn bán đổ bể, ông ta bắt đầu bạo hành gia đình chẳng khác gì lúc trước. Vợ ông ta nhịn nhục vài năm, không chịu nổi nữa liền ly hôn. Vì chuyện kinh doanh mà ông ta thiếu nợ rất nhiều, sa vào cờ bạc, nợ nần càng lúc càng chồng chất, đúng là một kẻ thối nát.”

 

“Ông ta và người vợ kia có với nhau một đứa con, sau khi ly hôn, đứa bé kia được tòa phán quyền nuôi dưỡng cho vợ ông ta. Ông ta thậm chí còn tới đòi tiền vợ cũ, có lẽ do không kiếm được đồng nào nên mới tìm tới Tiểu Nghĩa.”

 

“Tôi và Tiểu Nghĩa là bạn cùng lớp cấp 2, trước đó tôi chưa từng gặp ba cậu ấy. Nếu trong trường có hoạt động cần sự có mặt của phụ huynh, người tham gia đều là mẹ cậu ấy, ở trường học, cậu ấy cũng không hay nói chuyện. Có một thời gian Tiểu Nghĩa thường xuyên xin nghỉ rồi chuyển trường thẳng tới thành phố A. Sau này, khi lên đến đại học, chúng tôi mới liên lạc lại, lúc ấy tôi mới biết chuyện gì đã xảy ra.”

 

“Tiểu Nghĩa không thích kể chuyện về ba mình nên tôi cũng rất ít khi đề cập tới.”

 

“Haiz, mỗi lần nghĩ về chuyện này, tôi cũng thấy vô cùng tức giận.”

 

Có lẽ cảm thấy mình nói hơi nhiều, Chương Khải liền cười khà khà: “Ngài Tần có thể giải quyết chuyện này đúng là tốt quá rồi.”

 

Tần Dĩ Hằng “ừ” một tiếng: “Cảm ơn cậu.”

 

Chương Khải ngại ngùng cười: “Không có gì đâu không có gì đâu. Giờ cũng không còn sớm, Tiểu Nghĩa không có chuyện gì là tốt rồi, tôi cúp máy trước đây.”

 

Tần Dĩ Hằng: “Tạm biệt, sau này cậu không cần để tâm tới chuyện về Trần Kiến Thế nữa.”

 

Chương Khải: “Tạm biệt, tôi hiểu rồi.”

 

Tần Dĩ Hằng cúp điện thoại xong liền quay về giường. Sở Nghĩa đã tỉnh, đang mở tròn mắt nhìn anh.

 

Tần Dĩ Hằng bước tới: “Em tỉnh rồi à?”

 

Sở Nghĩa: “Em tỉnh lâu rồi.”

 

Đến khi đối phương để điện thoại sang bên cậu, cậu mới phát hiện ra đây là di động của mình.

 

Sở Nghĩa mờ mịt không rõ, hết nhìn di động lại quay sang nhìn Tần Dĩ Hằng: “Anh nhận điện thoại hộ em à?”

 

Anh gật đầu: “Là Chương Khải gọi.”

 

Sở Nghĩa “à” một tiếng: “Hai người nói chuyện lâu vậy?”

 

Tần Dĩ Hằng: “Em nghe thấy gì rồi?”

 

“Nghe anh nói ừ, được thôi.” Sở Nghĩa nở nụ cười: “Anh nói chuyện điện thoại với ai cũng như vậy cả, ừ ừ, được được, với ai cũng thế.”

 

Tần Dĩ Hằng ôm lấy cậu: “Sau này anh sẽ nói nhiều hơn.”

 

Sở Nghĩa nở nụ cười, hỏi: “Chương Khải gọi tới để nói về chuyện của ba em ạ?”

 

Tần Dĩ Hằng: “Ừ, đúng rồi.”

 

Sở Nghĩa: “Chương Khải tốt thật đấy.”

 

Tần Dĩ Hằng: “Ừ.”

 

Sở Nghĩa cọ đầu vào người anh: “Anh cũng rất tốt nữa.”

 

Cậu nằm một lát, đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn Tần Dĩ Hằng, hơi nhăn mày: “Tần Dĩ Hằng, anh có khi nào cảm thấy em rất phiền phức không?”

 

Tần Dĩ Hằng lắc đầu: “Không đâu, sao anh lại thấy vậy được chứ.”

 

Sở Nghĩa ngẫm nghĩ một chút, nói nhỏ: “Em nghĩ đến tuổi của anh, chắc hẳn sẽ muốn kết hôn với một ai đó rồi an ổn sống đến cuối đời. Ai ngờ lại chọn trúng kẻ phiền hà như em, dính thêm cả mớ chuyện phía sau như vậy nữa.”

 

Tần Dĩ Hằng cúi đầu ngắm nhìn đôi mắt Sở Nghĩa.

 

Anh nhớ tới chuyện đêm qua cậu kể về hồi còn bé, được Trần Kiến Thế dẫn tới sự kiện xã giao.

 

Sở Nghĩa khi đó còn nhỏ như vậy đã phải biết cách lựa lời khen khéo giữa bao kẻ trưởng thành, học cách quan sát sắc mặt người khác.

 

“Sở Nghĩa…” Tần Dĩ Hằng gọi tên cậu: “Quan hệ hiện giờ của chúng ta là gì?”

 

Sở Nghĩa trả lời: “Anh là chồng em ạ.”

 

“Hai ta là chồng chồng với nhau, chúng ta cùng nhau xây dựng một gia đình, là người một nhà, không có gì là phiền phức ở đây cả.” Anh nói: “Giữa hai ta là mối quan hệ ngang hàng. Anh thấy em có một thói xấu cần nghiêm túc sửa đổi.”

 

Sở Nghĩa ngơ ngác nhìn anh: “Em có thói xấu ấy ạ?”

 

Tần Dĩ Hằng: “Đúng rồi, thói xấu của em.”

 

Sở Nghĩa: “Thói xấu gì vậy ạ?”

 

Tần Dĩ Hằng: “Em có thể suy nghĩ cho cảm xúc của anh, nhưng em không nên nhìn sắc mặt anh để làm việc.”

 

Vừa nghe anh nói như vậy, Sở Nghĩa liền nghĩ tới rất nhiều chuyện.

 

Từ lúc kết hôn đến giờ, đúng là cậu luôn nhìn sắc mặt Tần Dĩ Hằng để cư xử, sợ anh tức giận, sợ anh mất hứng, làm chuyện gì cũng lo lắng không biết anh sẽ nghĩ như thế nào.

 

Cậu sợ bản thân quấy rầy anh, sợ mình trở thành một kẻ phiền phức.

 

Tần Dĩ Hằng nói tiếp: “Em không cần sợ anh, trước mặt anh, em muốn nói gì thì cứ nói, thậm chí em mắng anh cũng được.”

 

Sở Nghĩa bật cười, cậu hỏi Tần Dĩ Hằng: “Anh từng bị ai mắng chưa ạ?”

 

Anh đáp: “Anh chưa, nhưng em có thể mắng anh.”

 

Cậu suy nghĩ: “Nhưng anh đâu có gì để em mắng?”

 

Tần Dĩ Hằng: “Em muốn mắng ai đó còn sợ không tìm được lý do sao?”

 

“Cũng đúng nhỉ.” Sở Nghĩa nhìn anh: “Hiện giờ em có thể mắng anh một câu đấy.”

 

Tần Dĩ Hằng nhướng mày: “Em mắng đi.”

 

Sở Nghĩa cười rất vui vẻ: “Lần đầu tiên em thấy có người bị mắng mà lại vui vẻ như vậy.”

 

Anh đáp: “Mắng anh đi nào.”

 

Cậu mắng: “Tần Dĩ Hằng là một người đàn ông khô khan và ngu ngốc.”

 

Tần Dĩ Hằng bị mắng, bật cười thành tiếng. Anh lật người, cúi đầu nhìn Sở Nghĩa, cắn lên mặt cậu: “Sao em lại đáng yêu vậy nhỉ?”

 

Sở Nghĩa ngửa đầu cười, cũng tìm cớ đáp lại anh: “Vì em bị sốt đấy, đầu óc em đang mơ màng không rõ.”

 

Anh vạch trần: “Em đã hết sốt từ lâu rồi.”

 

Sở Nghĩa: “Suy nghĩ của em vẫn còn đang sốt đây này.”

 

Tần Dĩ Hằng lại bật cười.

 

Anh bắt đầu cọ Sở Nghĩa: “Ngày mai anh rảnh nên định sắp xếp cho hai nhà gặp mặt cùng ăn một bữa cơm trưa, để hai bên chính thức ra mắt.”

 

Sở Nghĩa gật đầu: “Vâng ạ.”

 

Tần Dĩ Hằng: “Buổi tối anh cũng có thời gian, vừa hay có thể ăn một bữa với mấy người bạn của em. Mai là cuối tuần, không biết bọn họ có rảnh không?”

 

Cậu gật đầu: “Bọn họ cũng rảnh đấy ạ, trưa nay bọn họ còn hỏi em kìa.”

 

Tần Dĩ Hằng cười: “Thế để anh bảo Hứa Kính đặt bàn, sáng mai anh sẽ nhắn địa chỉ cho em.”

 

Sở Nghĩa cười: “Vâng, em long trọng giới thiệu anh với bọn họ, tăng tà răng tăng tằng tăng.”

 

Tần Dĩ Hằng lại bị cậu chọc cười.

 

Anh hỏi: “Sau này ngày nào suy nghĩ của em cũng bị sốt được không?”

 

Sở Nghĩa cảm thấy ý tưởng này thật thẹn thùng, cậu vội lắc đầu: “Không thể được đâu.”

 

Tần Dĩ Hằng nắm lấy cằm cậu, không cho cậu lắc nữa: “Phải được chứ.”

 

Suy nghĩ của Sở Nghĩa tiếp tục lên cơn sốt: “Em đã được ngài Tần giới thiệu với bao nhiêu người qua đường. Ngày mai, ngài Tần với thân phận là chồng của Sở Nghĩa em đây, cũng sẽ được ra mắt công khai trên thị trường.”

 

Tần Dĩ Hằng nói tiếp: “Anh rất vinh hạnh.”

 

Sở Nghĩa nắm tay, để trước miệng anh: “Mời ngài Tần phát biểu chút cảm nghĩ.”

 

“Cám ơn ngài Sở đã cho tôi cơ hội này.” Tần Dĩ Hằng nắm lấy microphone, nhìn đôi mắt của microphone, vô cùng phối hợp, dáng vẻ như đang được nhận thưởng: “Tôi nhất định sẽ quý trọng cơ hội ngài Sở trao tặng. Sau này, ngài Sở sẽ không chỉ là chồng nhỏ của tôi, mà còn là tình nhân, là người yêu của tôi nữa. Tôi sẽ cố gắng hết sức để trở thành một người chồng tốt.”

One comment on “Bất cẩn kết hôn với giấm tinh rồi – Chương 75

  1. Tôi như người mẹ già rớt nước mắt khi thấy con mình hạnh phúc :> Ngọt ghê…

     

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Xin hãy nhập captcha *