Bất cẩn kết hôn với giấm tinh rồi – Chương 85

 

BẤT CẨN KẾT HÔN VỚI GIẤM TINH RỒI

Chương 85: Ngoại truyện: Lần đầu gặp mặt – 2

Edit: Mimi – Beta: Chi

*****

Sau khi nói câu này, Sở Nghĩa mới nhận ra là mình không đúng, rất bất lịch sự và bệnh hoạn. Cùng cậu lên cái gì chứ? Cậu là biến thái sao?

 

Sở Nghĩa vội vàng rụt tay về, còn luôn miệng nói xin lỗi: “Xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi. Tôi nói linh tinh thôi, ngại quá.”

 

Rượu không thể làm mặt cậu đỏ, nhưng lời xin lỗi này thì có thể. Mà rượu vào, Sở Nghĩa liền biến thành một con cá vàng, ký ức gần như phai nhạt sau bảy giây đồng hồ. Cho nên ngay khoảnh khắc nói xong lời xin lỗi, cậu đã quên mình vừa nói gì, đương nhiên cũng quên tại sao mình lại áy náy.

 

Tần Dĩ Hằng lại hỏi: “Có phải cậu vừa uống rượu không?”

 

Không ngờ khi nghe được câu hỏi này, Sở Nghĩa lại trở nên tỉnh táo. Cậu nhìn hai chiếc ly trên mặt bàn, ra sức gật đầu: “Đúng vậy, anh nói rất đúng, đầu hơi choáng, chắc là do uống rượu rồi.” Dứt lời, cậu hơi nghiêng đầu, ảo não nói: “Tôi cũng không biết mình đang làm gì hay nói gì nữa.”

 

Tần Dĩ Hằng khẳng định: “Cậu say rồi.”

 

Sở Nghĩa gật đầu mấy cái liền, “ừm” một tiếng thể hiện sự tán thành rồi lập tức ngẩng đầu nhìn Tần Dĩ Hằng: “Tôi vừa nói gì với anh ấy nhỉ?”

 

Nhìn chằm chằm vào mắt đối phương một lát, Tần Dĩ Hằng hỏi: “Quên rồi à?”

 

Tròn mắt nhìn anh, vẻ mặt cậu vô cùng thản nhiên, đúng kiểu không hề nhớ gì cả: “Quên rồi.”

 

Tần Dĩ Hằng: “Không nói gì hết.”

 

Sở Nghĩa gật đầu: “Ồ vậy hả?” Cảm thấy mình đang quấy rầy người ta, cậu lại mở miệng: “Ngại quá đi.”

 

Thản nhiên “ừ” một tiếng, Tần Dĩ Hằng đứng dậy, nói: “Không có gì thì tôi đi trước đây.”

 

“Ấy ấy ấy, không được.” Sở Nghĩa cuống đến mức vươn tay nắm chặt tay anh: “Anh không được đi.”

 

Tần Dĩ Hằng kéo tay áo, nhưng lại chẳng thể kéo ra. Ngay khi định dùng thêm sức, anh chợt trông thấy vẻ mặt của người nọ. Cảm xúc trên gương mặt ấy như rất luyến tiếc, rất ấm ức, lại như rất muốn giữ anh ở lại. Lực kéo trên tay Tần Dĩ Hằng dần biến mất, cuối cùng, anh lại ngồi xuống chiếc ghế mà mình vừa đứng lên.

 

Chờ anh ngồi xong, Sở Nghĩa mới buông tay ra, cười ngốc. Có lẽ vì sợ Tần Dĩ Hằng lại bỏ đi lần nữa nên cậu cố tìm đề tài: “Tôi mời anh uống rượu nhé, đúng, mời anh uống rượu.” Đột nhiên cậu rất có tinh thần, chỉ vào chiếc ly trên bàn, hăng hái giới thiệu: “Tôi nói anh nghe, rượu ở đây khó uống lắm, đã đắng lại còn cay nữa, khó nuốt cực kỳ, nhất định anh phải thử một lần!”

 

Tần Dĩ Hằng đột nhiên nở nụ cười, hỏi: “Cậu nghiêm túc đấy à?”

 

Sở Nghĩa gật đầu: “Anh xem, tôi đã uống hai ly rồi.”

 

Ánh mắt cậu hết sức chân thành và tha thiết, trong nháy mắt, Tần Dĩ Hằng liền nhớ đến rất nhiều người. Bọn họ cũng từng dùng ánh mắt tương tự để giới thiệu với anh về các hạng mục kinh doanh hoặc dự án đầu tư của mình. Trong ấn tượng của anh, sau ánh mắt này chính là sự tự tin cùng mong muốn và cả hy vọng. Người khác hy vọng anh có thể tiếp thu ý kiến của mình, triển khai hợp tác với mình. Nhưng người trước mặt…

 

“Được, tôi đi gọi.” Tần Dĩ Hằng nói.

 

Điều mà người này mong đợi, có lẽ chỉ là Tần Dĩ Hằng cũng nếm thử loại rượu kia, sau đó đưa ra quan điểm tương đồng với cậu: Khó uống, đắng, cay.

 

Thật là thú vị.

 

Một lát sau, Tần Dĩ Hằng đã gọi xong đồ uống và đi ra khỏi quán bar. Khi anh ngồi xuống một lần nữa, Sở Nghĩa liền nhìn anh bằng ánh mắt hoài nghi lâu thật là lâu.

 

Trong khoảng thời gian có thể coi là lâu ấy, Sở Nghĩa đã lần lượt trải qua một loạt vấn đề: Người này là ai? Đẹp trai vậy ta? Sao anh ấy lại ngồi bên cạnh mình? Ngồi luôn ở đấy rồi à? Chuyện gì đang xảy ra thế nhỉ?

 

Nghĩ xong, Sở Nghĩa liền tươi cười với Tần Dĩ Hằng. Cân nhắc giây lát, cậu lại cất tiếng hỏi: “Anh gì ơi, anh thuộc dòng họ nào thế?”

 

Tần Dĩ Hằng: “Không có dòng họ nào, họ Tần, Tần trong nước Tần.”

 

Sở Nghĩa bỗng cười rộ lên: “Anh bảo có trùng hợp không, tôi họ Sở, Sở trong nước Sở.”

 

Tần Dĩ Hằng thản nhiên “ừ” một tiếng.

 

Lại cười hì hì thêm chút nữa, Sở Nghĩa chỉ vào chiếc ly đã rỗng không trên mặt bàn: “Có duyên đến vậy, để tôi mời anh uống rượu đi.”

 

Tần Dĩ Hằng: “…”

 

Lúc này anh không khỏi lên tiếng hỏi: “Rốt cuộc cậu đã uống bao nhiêu?”

 

Sở Nghĩa để hai chiếc ly sát lại cạnh nhau: “Bằng này này.”

 

Tần Dĩ Hằng hít một hơi: “Sức uống kém vậy?”

 

Vì quán bar vắng khách nên đồ uống Tần Dĩ Hằng gọi được đưa tới rất nhanh. Nhìn chiếc ly giống hệt, màu rượu giống hệt, hoa quả trang trí cũng giống hệt của mình, Sở Nghĩa lập tức tỏ ra kinh ngạc.

 

“Sao anh lại gọi cái này?” Sở Nghĩa nhỏ giọng nói với Tần Dĩ Hằng, còn liếc nhân viên phục vụ đã đi xa một cái: “Cái này khó uống lắm.”

 

Tần Dĩ Hằng: “…”

 

Sở Nghĩa tiếp tục: “Sao anh không hỏi tôi, có phải anh thấy trên menu viết nó là thức uống được đề cử không? Lừa đảo đấy!”

 

Tần Dĩ Hằng không đáp mà hỏi lại cậu: “Khó uống sao cậu còn uống tận hai ly?”

 

Lắc đầu, cậu nói: “Tôi cũng không biết, uống một hồi, tự nhiên thấy hết hai ly rồi.”

 

Sau đó, trước ánh mắt nóng rực đầy chăm chú của Sở Nghĩa, Tần Dĩ Hằng cúi đầu, uống một ngụm rượu.

 

Sở Nghĩa: “Thế nào?”

 

Tần Dĩ Hằng gật đầu: “Đúng là khó uống.”

 

Và còn rất mạnh nữa.

 

Sở Nghĩa vỗ tay: “Đúng không! Khó uống lắm đúng không!”

 

Tần Dĩ Hằng bất đắc dĩ mỉm cười: “Đúng vậy.” Tuy nói thế, anh vẫn uống thêm một ngụm nữa rồi mới đặt ly xuống.

 

Có lẽ nhận ra cậu Sở đây đã say bí tỉ và quên sạch mọi thứ rồi, nên anh không có ý định nấn ná ở quán bar thêm nữa. Rút khăn giấy lau tay, anh nói tạm biệt với đối phương rồi lập tức đứng lên. Nhưng cậu Sở vừa nói đã quên này lại dùng cách cũ để kéo anh ở lại.

 

Vẫn là vẻ mặt đầy tiếc nuối ấy… Lịch sử lại lặp lại rồi.

 

Nhưng lần này, Sở Nghĩa còn chưa nói gì, Tần Dĩ Hằng đã tự ngồi xuống, hỏi: “Sao vậy?”

 

Người nọ liếm môi, như đang cố nghĩ phải như thế nào mới có thể giữ anh ở lại nơi này.

 

“Tôi, ợ, mấy giờ rồi?” Sở Nghĩa hỏi.

 

Tần Dĩ Hằng: “Mười một giờ.”

 

Bỗng nhiên, Sở Nghĩa nghĩ ra một biện pháp: “Tôi uống rượu, khi nãy tôi lái xe tới, giờ tôi không về nhà được.”

 

Phân tích lời nói của Sở Nghĩa, Tần Dĩ Hằng tỏ vẻ chẳng biết phải làm sao: “Tôi cũng uống rượu, không lái xe được.”

 

Sở Nghĩa “ồ” một tiếng đầy mất mát.

 

Tần Dĩ Hằng lại nói: “Tôi có thể giúp cậu gọi một chiếc xe.”

 

Tiếng “ồ” của Sở Nghĩa lại mang thêm nhiều mất mát hơn, cậu không khỏi cúi thấp đầu xuống.

 

Tần Dĩ Hằng hơi nghiêng đầu, nhìn vào mắt của cậu: “Sao vậy? Không hài lòng à?”

 

Anh vừa hỏi thế, Sở Nghĩa lập tức tìm được nguyên nhân khiến mình không vui, gật đầu: “Đúng, tôi không hài lòng.”

 

Tần Dĩ Hằng liền hỏi: “Cậu muốn thế nào?”

 

Sở Nghĩa ngẩng đầu, ra vẻ xấu hổ nhưng lại không kìm nén được: “Anh gọi xe rồi đưa tôi về đi.”

 

Hai người nhìn nhau khoảng ba giây đồng hồ, sau đó Tần Dĩ Hằng thỏa hiệp.

 

Gần đây Tiểu Trần đang xin nghỉ phép, thế nên anh gọi điện cho Hứa Kính, báo địa chỉ rồi bảo đối phương lập tức đến đây.

 

Thấy anh cúp máy, Sở Nghĩa liền gật đầu đầy khách sáo, nói: “Cảm ơn anh.”

 

Tần Dĩ Hằng: “Cậu khách sáo rồi.”

 

Trong lúc chờ Hứa Kính đến, Tần Dĩ Hằng uống nốt ly rượu của mình. Còn lí do vì sao anh lại uống loại rượu này, chính anh cũng không lý giải được.

 

Tóm lại, mỗi lần nhìn cậu Sở rồi thu hồi tầm mắt, anh sẽ uống một ngụm rượu theo bản năng, sau đó mới cảm thấy rượu này khó uống. Cứ thế, mọi thứ diễn ra như một vòng tuần hoàn không ngừng lặp đi lặp lại.

 

Khoảng hai mươi phút sau, xe của Hứa Kính chậm rãi chạy tới.

 

Tần Dĩ Hằng nói một câu với người bên cạnh rồi đứng dậy. Nhưng sau đó anh phát hiện, áo mình lại đang bị kéo. Sở Nghĩa không dám tóm nhiều, như sợ anh nhận ra nên cậu chỉ tóm một góc vạt áo phía sau lưng anh, nhưng lại tóm rất chặt như sợ anh chạy mất.

 

“Xe đến rồi sao?” Sở Nghĩa cũng đứng lên.

 

Tần Dĩ Hằng kéo vạt áo nhưng vẫn không ra, nên anh dứt khoát không kéo nữa, nói: “Ừ, xe đến rồi.”

 

Sở Nghĩa nhìn anh bằng ánh mắt tràn đầy biết ơn: “Anh nhất định phải đưa tôi về nhà an toàn nhé.”

 

Tần Dĩ Hằng: “Được.”

 

 

 

One comment on “Bất cẩn kết hôn với giấm tinh rồi – Chương 85

  1. Ôi nó tự bán thân mình con trai khờ ạ :)))

     

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Xin hãy nhập captcha *