Bất cẩn kết hôn với giấm tinh rồi – Chương 46

 

27 Trendy Drawing Ideas Pencil Pens #drawing

BẤT CẨN KẾT HÔN VỚI GIẤM TINH RỒI

Chương 46

Edit: DL – Beta: Chi

*****

Không lâu sau, hai người đã đi dạo tới sân thể dục bên cạnh.

 

Trên sân thể dục có mấy lớp đang trong tiết học, người thì đá cầu, người đánh cầu lông, người chơi bóng rổ, có người đang xếp thành vòng tròn, cũng có người đang chơi diều.

 

Sở Nghĩa hỏi: “Anh có biết ba thánh địa hẹn hò nổi tiếng của trường mình không?”

 

Tần Dĩ Hằng: “Không biết.”

 

Sở Nghĩa vươn ra ba ngón tay, gập lại từng ngón một: “Lãnh cung sau rừng nhỏ, sân thể dục vào ban đêm, và bên ngoài bức tường của sân trước.” Nói xong, cậu hỏi Tần Dĩ Hằng: “Anh biết lãnh cung chứ?”

 

Tần Dĩ Hằng: “Tòa nhà Khoa học Công nghệ.”

 

“Đúng rồi ạ.” Sở Nghĩa cười: “Thế anh có biết vì sao lại gọi nó là lãnh cung không ạ?”

 

Tần Dĩ Hằng suy nghĩ: “Ở đó rất lạnh à?”

 

Sở Nghĩa gật đầu: “Gần như là vậy, bởi vì ở đó mùa đông lạnh, mùa hè cũng lạnh, cả năm đều lạnh nên bị gọi là lãnh cung. Nghe nói cách gọi này đã được truyền lại từ mấy khóa trước trước đó, cũng chẳng biết là từ khóa nào nữa.”

 

Tần Dĩ Hằng: “Từ khi học năm nhất, anh đã nghe thấy tên gọi này rồi.”

 

Sở Nghĩa: “Lịch sử lâu đời thật.”

 

Tần Dĩ Hằng hỏi: “Em đã từng đi tới những chỗ đó rồi à?”

 

Sở Nghĩa: “Anh có biết em chưa từng yêu ai không?”

 

Tần Dĩ Hằng gật đầu: “Có biết.”

 

“Ngoại trừ sân thể dục, em chưa từng tới những chỗ khác. Nghe đâu ngoài sân thể dục ra, cho dù anh tới hai chỗ kia vào lúc nào cũng sẽ bắt gặp các cặp đôi yêu nhau, đã vậy còn không chỉ có một đôi.”

 

Tần Dĩ Hằng hỏi: “Nghe ai nói?”

 

Sở Nghĩa: “Bạn cùng phòng ký túc xá của em nói.”

 

Lúc học đại học, Sở Nghĩa đã từng rất muốn có người yêu, nguyên nhân chính là do các bạn cùng phòng của cậu. Khoảng thời gian đó, bọn họ cứ như đã bàn bạc với nhau, từng người lần lượt thoát FA.

 

Nhưng sau đó, ý tưởng này của cậu cũng bị xóa bỏ bởi chính những người bạn này, vì tình yêu đầu của bọn họ đều không quá một tháng.

 

Cậu chứng kiến bạn cùng phòng của mình chia tay rồi lại yêu, yêu rồi lại chia tay, dần dần cảm thấy thứ mang tên tình yêu này nhìn qua có vẻ thật phức tạp.

 

Suốt bốn năm, chỉ có Sở Nghĩa mãi FA.

 

Cậu thường xuyên chỉ có một mình trong ký túc xá, một mình ăn, ngủ rồi lại học. Đợi đến khi bạn cùng phòng trở về, bọn họ sẽ chia sẻ những câu chuyện yêu đương thường ngày cho cậu, đút cậu ăn cơm chó.

 

Giống như mấy năm gần đây, bạn bè Sở Nghĩa thường xuyên giới thiệu đối tượng xem mắt cho cậu, năm đó khi còn học ở trường, nhóm bạn cùng phòng kí túc xá cũng gấp gáp giúp Sở Nghĩa tìm người yêu.

 

Khi có bạn học nam hoặc nữ nào đó tới gần Sở Nghĩa, bạn cùng phòng cậu luôn là những người la hét lớn tiếng nhất.

 

Ba thằng con trai đủ diễn một vở hài kịch, Sở Nghĩa chỉ nói mấy câu với người ta, sau đó liền có thể nhận được một quyển tiểu thuyết 200,000 chữ về tình yêu thuần khiết được viết bởi các bạn cùng phòng.

 

Hôm qua, khi cậu đăng giấy chứng nhận đăng ký kết hôn lên trang xã hội, nhóm bạn cùng phòng kí túc cũng vào bình luận tán dóc ở phía dưới, giọng điệu hệt như những bà mẹ già vui mừng khi con trai trong nhà cuối cùng cũng tìm được chồng vậy.

 

Sở Nghĩa đã từng cảm thấy thật sự khó hiểu, cậu không biết vì sao tất cả mọi người đều quan tâm đến chuyện kết hôn của cậu đến vậy.

 

Trên có bà ngoại, dưới có em họ, mỗi lần thấy cậu, nói chuyện được vài câu, chủ đề kiểu gì cũng quay về chuyện cưới xin của cậu.

 

“Tần Dĩ Hằng ” Sở Nghĩa gọi tên người bên cạnh, hỏi: “Trước khi kết hôn với em, có ai giục anh kết hôn hay tìm người yêu không?”

 

Tần Dĩ Hằng suy nghĩ: “Mẹ anh thi thoảng cũng nói vài câu, ngoài ra không có ai nữa.”

 

Sở Nghĩa hơi nhướn mày: “Anh đã ba mươi tuổi rồi mà, ngoài mẹ anh ra, không có ai giục anh nữa sao?”

 

Tần Dĩ Hằng lắc đầu: “Không có.”

 

Nghĩ lại thì cũng rất bình thường, nếu cậu có một người bạn như Tần Dĩ Hằng, chắc hẳn cậu sẽ không nhắc nhở anh tìm đi người yêu hay kết hôn mà sẽ chỉ mù quáng khen ngợi, để anh nghiêm túc chú tâm phát triển sự nghiệp.

 

Tuy Tần Dĩ Hằng thường xuyên thả thính cậu, nhưng Sở Nghĩa thật sự không thể tưởng tượng được khi anh nghiêm túc bàn chuyện tình yêu sẽ thế nào.

 

Cậu không thể tưởng tượng được, cũng rất tò mò.

 

Nếu định khuyên bảo, có lẽ cậu cũng sẽ chọn cách quanh co như cô giúp việc ở nhà, không dám nói trực tiếp với Tần Dĩ Hằng, nhưng có thể nói với mẹ Tần.

 

Bên cạnh đó, cũng vì Tần Dĩ Hằng quá xuất sắc, cậu sẽ không thể tìm ra người thích hợp để giới thiệu cho anh, nên đành để vậy.

 

“Em thì sao?” Tần Dĩ Hằng cũng hỏi cậu: “Trước kia em thường xuyên đi xem mắt sao?”

 

Sở Nghĩa nhớ tới khoảng thời gian phát sợ vì chuyện đi xem mắt kia: “Vâng ạ.”

 

Tần Dĩ Hằng: “Có để mắt ai không?”

 

Sở Nghĩa quay đầu nhìn anh, cậu cảm thấy khi nói những lời này, Tần Dĩ Hằng có hơi ngập ngừng lại một chút.

 

Nhưng cũng có thể là cậu nghe lầm.

 

Sở Nghĩa lắc đầu: “Không ạ, em chỉ muốn đối phó cho qua với bài tập được người nhà giao, nên chỉ ăn hết bữa cơm là không dây dưa nữa.”

 

Tần Dĩ Hằng: “Nhưng Triệu Trung Lương có vẻ rất thích em.”

 

Sở Nghĩa cười: “Anh còn nhớ rõ tên người ta nữa.”

 

Tần Dĩ Hằng: “Ừ.”

 

Sở Nghĩa: “Thích là chuyện xuất phát từ hai phía, một người không thể tạo nên điều gì cả.”

 

Tần Dĩ Hằng như đang suy nghĩ gì đó.

 

Sở Nghĩa: “Tần Dĩ Hằng, đã có ai tỏ tình với anh chưa?”

 

Tần Dĩ Hằng gật đầu: “Rồi.”

 

Sở Nghĩa đột nhiên cảm thấy tò mò: “Nam hay nữ vậy ạ?”

 

Tần Dĩ Hằng: “Cả hai.”

 

Sở Nghĩa cảm thấy hơi chua nhưng không thể ngăn được sự tò mò của chính mình: “Họ tỏ tình như thế nào vậy ạ?”

 

Tần Dĩ Hằng: “Nhiều lắm, em hỏi cái nào?”

 

Sở Nghĩa hít sâu một hơi, tuy cậu biết Tần Dĩ Hằng chỉ đang nói sự thật, bình thường cách nói chuyện của anh cũng y hệt như vậy.

 

Nhưng giọng điệu này, sao nghe lại thấy…

 

Kiêu ngạo thế nhỉ.

 

Sở Nghĩa: “Kể cái lần anh cảm thấy ấn tượng sâu sắc nhất đi ạ.”

 

Tần Dĩ Hằng hơi ngửa đầu, bắt đầu nghiêm túc tìm kiếm lần tỏ tình có ấn tượng sâu sắc nhất với anh.

 

Sau đó, anh suy nghĩ suốt một phút, đợi đến khi Sở Nghĩa cho rằng anh không muốn nói về đề tài này, Tần Dĩ Hằng mới lên tiếng.

 

“Nói về khi anh học năm ba đi.” Tần Dĩ Hằng có vẻ như đang cố gắng hết sức để nhớ lại: “Anh bị lừa, có người nói với anh buổi tối có lớp, lừa anh tới phòng học.”

 

Sở Nghĩa đột nhiên nở nụ cười.

 

Tần Dĩ Hằng nói anh bị lừa, sao nghe lại thấy đáng yêu vậy nhỉ?

 

Tần Dĩ Hằng bị nụ cười của Sở Nghĩa cắt ngang, quay sang nhìn cậu.

 

Sở Nghĩa ngay lập tức ngừng cười: “Em xin lỗi, anh tiếp tục đi ạ.”

 

Tần Dĩ Hằng kể tiếp: “Lúc anh tới thì phòng học không bật đèn, mà chỉ còn ba phút nữa là tới giờ chuông reo, anh thấy không đúng lắm nên định rời đi.”

 

Sở Nghĩa cảm thấy đã sắp tới cao trào, ngước mắt nghiêm túc nhìn anh.

 

Nhìn thấy ánh mắt của cậu, Tần Dĩ Hằng bỗng nhiên bật cười.

 

Sở Nghĩa ngẩn người: “Sao vậy ạ? Anh cười gì thế?”

 

Tần Dĩ Hằng: “Đã có ai nói mắt em rất đẹp chưa?”

 

Sở Nghĩa gật đầu: “Rất nhiều người từng nói rồi ạ.”

 

Tần Dĩ Hằng đột nhiên không cười nữa.

 

Anh tiếp tục: “Mới đi được hai bước, phòng học bỗng nhiên sáng nhiên, anh quay đầu lại nhìn, có một bạn học nam ở trong phòng học thắp loại đèn này.” Tần Dĩ Hằng siết tay lại: “Giống loại đèn trên cây thông Nô-en ấy, rất nhỏ, treo khắp phòng học.”

 

Sở Nghĩa đã bắt đầu tưởng tượng ra cảnh tượng khi đó.

 

“Bạn học nam kia cầm đàn ghi-ta, đứng trước mic cây (*) rồi hát.”

(*) Mic cây: 

 

Micro karaoke đứng Bonus SF8 - Phan Nguyễn Audio

 

Sở Nghĩa âm thầm cảm thán, lại hỏi: “Người đó hát bài gì thế ạ?”

 

Tần Dĩ Hằng: “Không biết.”

 

Sở Nghĩa lại hỏi: “Hát hay không ạ?”

 

Tần Dĩ Hằng: “Không biết, anh xoay người đi luôn.”

 

Sở Nghĩa: “…”

 

Tần Dĩ Hằng: “Thật vô vị.”

 

Sở Nghĩa: “…”

 

Được rồi.

 

Cậu cảm thấy cũng không tệ lắm mà, nghe không quá màu mè, cũng không quá phô trương.

 

Hơn nữa có thể tự tin đệm đàn ghi-ta hát, chắc là người đó hát cũng không tệ đâu.

 

Sở Nghĩa: “Sau đó bọn anh có còn liên lạc không ạ?”

 

Tần Dĩ Hằng lắc đầu: “Không. Đêm hôm đó ánh sáng yếu quá, anh không biết cậu ta là ai.”

 

Sở Nghĩa ngạc nhiên: “Anh không đi hỏi thăm sao?”

 

Tần Dĩ Hằng: “Không, không cần thiết.”

 

Sở Nghĩa hít sâu một hơi.

 

Ok.

 

Cậu lại hỏi: “Thế còn có lần nào khác không ạ? Kiểu tỏ tình đặc biệt thế này ấy.”

 

Tần Dĩ Hằng: “Chắc là có, nhưng anh không nhớ rõ lắm.”

 

“Vậy sao anh lại nhớ rõ lần đó ạ?”

 

Đèn cây thông Nô-en, đàn ghi-ta, mic cây, tất cả đều nhớ rõ.

 

Tần Dĩ Hằng giải đáp thắc mắc của cậu: “Bởi vì anh bị lừa.”

 

Sở Nghĩa bật cười thành tiếng.

 

Được rồi, không phải vì cách tỏ tình rất đặc biệt, mà là do bạn học Tần của chúng ta bị lừa.

 

“Em thì sao?” Tần Dĩ Hằng cũng hỏi Sở Nghĩa: “Có ai thích em không?”

 

Nếu Tần Dĩ Hằng hỏi cậu trước, chắc Sở Nghĩa sẽ chỉ cười ha ha.

 

Trong chuyện tình cảm, Sở Nghĩa luôn rất ngại ngùng. Cậu sẽ không thừa nhận, cũng không chủ động, bởi vì cậu xấu hổ.

 

Vậy nên với cậu, việc thừa nhận người khác thích mình như thế này là chuyện rất thẹn thùng.

 

Nhưng vừa rồi cậu mới tuyên bố sẽ thẳng thắn và thành khẩn.

 

“Có ạ.” Sở Nghĩa nói xong, cảm nhận được hai tai mình bắt đầu nóng lên.

 

Tần Dĩ Hằng phát huy những gì anh vừa học được từ Sở Nghĩa, hỏi lại: “Có lần nào ấn tượng sâu sắc nhất không?”

 

Sở Nghĩa: “Không có lần nào lãng mạn như của anh, em cũng chỉ hay nhận được thư tình thôi.”

 

Tần Dĩ Hằng rất nghi ngờ: “Lãng mạn?”

 

Sở Nghĩa cười ha ha, không định xoắn xuýt chuyện này với Tần Dĩ Hằng nữa: “Không lãng mạn, không lãng mạn.”

 

Tần Dĩ Hằng hỏi: “Thư tình viết gì?”

 

Sở Nghĩa: “Thư tình còn có thể viết gì chứ, dựa theo chủ đề “Thích cậu”, múa bút viết thành bài văn 800 chữ.”

 

Tần Dĩ Hằng nở nụ cười: “Em hài hước thật đấy.”

 

Sở Nghĩa cũng cười theo.

 

Đây là lần thứ hai Tần Dĩ Hằng nói cậu hài hước.

 

Vẫn trịnh trọng như lần trước.

 

Sở Nghĩa chưa từng nghĩ sẽ có một ngày mình tán gẫu những chủ đề này với chồng như bạn bè chia sẻ chuyện cũ của chính mình.

 

“Tần Dĩ Hằng.” Cậu tìm đề tài khác: “Kế hoạch kết hôn vào năm nay của anh được lập ra khi nào ạ?”

 

Tần Dĩ Hằng trả lời rất nhah: “Khi anh 25 tuổi.”

 

Sở Nghĩa kinh ngạc: “Vì sao ạ? Sao khi đó anh lại nghĩ như thế?”

 

Tần Dĩ Hằng: “Khi đó, công ty đang ở những bước khởi đầu. Lúc mọi người họp bàn về tương lai phát triển của công ty, anh nhân tiện lập ra kế hoạch phát triển trong tương lai của mình.” Tần Dĩ Hằng quay đầu nhìn Sở Nghĩa: “Ba mươi tuổi, công ty ổn định, anh có thể lo chuyện chung thân đại sự của mình rồi.”

 

Sở Nghĩa rất muốn vỗ tay cho Giám đốc Tần. Cuộc sống luôn đi theo kế hoạch đã định sẵn, loại cảm giác này chắc hẳn là rất tốt.

 

Năm năm trước đó.

 

Đừng nói năm năm, ngay như Sở Nghĩa, sau khi tốt nghiệp đại học, cậu cũng mờ mịt hồi lâu. Lúc mở phòng làm việc, bởi vì chưa có danh tiếng nên việc kinh doanh ảm đạm, cậu lại tiếp tục mông lung.

 

Cho dù là công việc hay hôn nhân, cậu đều đi bước nào mới tính bước ấy, mãi cho tới tận bây giờ.

 

Sở Nghĩa lại hỏi: “Hiện tại cũng coi như cuối năm rồi, nếu lần đó anh không gặp được em…” Sở Nghĩa nghẹn nghẹn, nói nhỏ: “Anh sẽ tìm người khác để kết hôn sao?”

 

Tần Dĩ Hằng gật đầu: “Tìm được người thích hợp, anh sẽ kết hôn.”

 

Sở Nghĩa: “…”

 

Tức chết mất.

 

Sao cậu lại muốn hỏi chuyện này chứ?

 

Rõ ràng bản thân cậu cũng biết Tần Dĩ Hằng sẽ trả lời như thế nào.

 

Còn phải nghe anh chính miệng nói ra.

 

“Nhưng anh rất hạnh phúc khi gặp được em. Trước đó anh chưa gặp được ai hợp ý anh như em. Em khiến anh cảm thấy em chính là người thích hợp với anh rồi.”

 

Sở Nghĩa cố gắng nở nụ cười: “Vậy ạ.”

 

“Đúng vậy.” Tần Dĩ Hằng gật đầu: “Chúng ta rất có duyên.”

 

Sở Nghĩa vui mừng.

 

Nhưng vẫn hơi bực bội.

 

Cậu hỏi tiếp: “Nếu hết năm nay, anh vẫn không gặp được ai hợp ý hợp mắt thì sao ạ?”

 

Tần Dĩ Hằng: “Vậy thì để sau, những chuyện như thế này, chỉ có thể gặp không thể cầu.”

 

Sở Nghĩa bực bội nên cố tình gây sự: “Vậy nếu cứ mãi không gặp được thì sao ạ? Anh định kéo dài đến bao giờ?”

 

Tần Dĩ Hằng suy nghĩ một chút.

 

Đúng là ngoại trừ Sở Nghĩa, anh gặp ai cũng đều cảm thấy không thích hợp.

 

Tần Dĩ Hằng: “Kéo dài tới khi gặp em thì thôi.”

 

A!

 

Tần Dĩ Hằng!

 

Không bực nữa.

 

6 comments on “Bất cẩn kết hôn với giấm tinh rồi – Chương 46

  1. Đáng lẽ tên truyện phải là Bất cẩn thả thính với bà xã rồi mới đúng =))

     
  2. Ngọt quá các cô ạ =))) Dễ thương chết mất

     
  3. Thầy Tần nói thật đúng trọng điểm :)) gặp được em thì thôi suy ra chỉ có em mới thích hợp :)) ngọt chết bạn học Sở

     
  4. Thả tính rất tinh tế, rất tự nhiên, không sến không hoa hoè, đảm bảo đối phương không bị ngợp, hiệu quả 100% =))))

     
  5. Ai cx nghĩ anh đag thả thính nhg riêng anh nghĩ ảnh đag nghiêm túc :)))

     

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Xin hãy nhập captcha *