Bất cẩn kết hôn với giấm tinh rồi – Chương 76

 

BẤT CẨN KẾT HÔN VỚI GIẤM TINH RỒI

Chương 76

Edit: Mimi – Beta: Chi

*****

Đêm nay Sở Nghĩa có một giấc mơ vừa dài vừa đẹp. Tất cả cảnh tượng trong đó đều có mặt Tần Dĩ Hằng. Mà sau khi tỉnh giấc, cậu liền phát hiện giấc mộng kia chính là hiện thực mình đã trải qua.

 

Hôm qua Sở Nghĩ không đi làm, Tiểu Triển và Dung Dung đã chia nhau xử lý một phần công việc của cậu, nên hôm nay cậu không thể lấy cớ để lười biếng nữa. Sáng sớm, cậu rời giường cùng Tần Dĩ Hằng rồi theo anh lên xe để Tiểu Trần chở tới phòng làm việc.

 

Đến văn phòng, Tiểu Triển và Dung Dung quan tâm thăm hỏi cậu đôi câu, lại nói chuyện thêm một lúc rồi cả ba bắt tay vào xử lý công việc của mình. Nhưng ngay khi cậu vừa mở máy tính lên, bên ngoài chợt vang lên tiếng gõ cửa, sau đó, cửa phòng làm việc của cậu bị đẩy ra.

 

Ngước mắt nhìn ra cửa, Sở Nghĩa không khỏi kinh ngạc: “Mẹ?” Cậu đứng dậy: “Sao mẹ lại đến đây?”

 

Mẹ Sở: “Không muốn con mất công đi đón, sáng nay cũng chẳng có việc gì nên mẹ tới đây, chờ lát nữa đến giờ thì đi luôn.”

 

Sở Nghĩa cười hỏi: “Mẹ ăn sáng chưa ạ?”

 

Mẹ Sở: “Ăn rồi.”

 

Nhìn túi đồ mẹ Sở cầm trên tay, cậu lại hỏi: “Cái gì đấy mẹ?”

 

“Quà gặp mặt đấy.” Mẹ Sở bổ sung: “Cho ba me Tiểu Tần.” Dứt lời, bà liền “a” một tiếng: “Con hỏi mẹ mới nhớ ra, gần đây có cây ATM không?”

 

Sở Nghĩa gật đầu: “Có ạ, mẹ muốn rút tiền à?”

 

Mẹ Sở cười: “Đúng vậy. Chắc con không biết chuyện này đâu, mấy hôm trước mẹ mới hỏi bà ngoại con, ở thành phố A, trong lần gặp mặt chính thức thế này phải cho tiền sửa miệng đấy.”

 

Sở Nghĩa nhướng mày: “Cho Tần Dĩ Hằng ạ?”

 

Mẹ Sở: “Đúng, cho thằng bé, về sau nó phải gọi mẹ là mẹ, không được gọi là cô nữa.”

 

Sở Nghĩa tưởng tượng cảnh Tần Dĩ Hằng cũng gọi mẹ theo mình, nở nụ cười: “Thế có phải con cũng được cho không ạ?”

 

Mẹ Sở gật đầu: “Có chứ, con còn có thể nhận được hai phần của ba và mẹ Tần.” Dứt lời, bà cười nói thêm: “Sau đó con phải gọi người khác là mẹ rồi.”

 

Sở Nghĩa vỗ vai mẹ Sở: “Đều là người một nhà cả ạ.”

 

Tranh thủ lúc mẹ Sở ra ngoài rút tiền, Sở Nghĩa vội gọi điện cho Tần Dĩ Hằng. Bên kia bắt máy rất nhanh.

 

“Tần Dĩ Hằng.” Tâm trạng Sở Nghĩa tốt lắm, cậu vui vẻ nói: “Em vừa mới biết một chuyện.”

 

Đầu dây bên kia truyền đến tiếng hỏi: “Chuyện gì?”

 

Sở Nghĩa: “Mẹ em vừa đến, bà nói buổi trưa sẽ lì xì cho anh, anh đoán xem bao lì xì này dùng để làm gì?”

 

Cậu tưởng Tần Dĩ Hằng sẽ đoán là quà gặp mặt linh tinh này nọ, không ngờ anh vừa đáp đã trúng phóc: “Tiền sửa miệng.”

 

Sở Nghĩa kinh ngạc: “Sao anh biết thế?”

 

Tần Dĩ Hằng trả lời: “Mẹ anh cũng vừa gọi tới.” Sau đó, anh đã nói ra lời mà cậu ấp ủ nãy giờ: “Em cũng phải gọi ba mẹ theo anh.”

 

Nghe xong, Sở Nghĩa đột nhiên cảm thán: “Ây, nói như vậy, người nào đó cũng kêu em sửa miệng gọi mình là chồng, thế mà đã cho em tiền sửa miệng đâu, thiệt thòi quá đi mất.”

 

Người nào đó cười: “Bù lại cho em sau.”

 

Sở Nghĩa được một bước lại muốn tiến lên một thước: “Còn cả thầy Tần nữa, cũng phải tính.”

 

Tần Dĩ Hằng: “Bù.”

 

Sở Nghĩa chưa chịu thôi, bắt đầu nói hươu nói vượn: “Ghi chú trên WeChat cũng sửa lại rồi kìa.”

 

Tiếng cười của Tần Dĩ Hằng càng rõ hơn: “Nói vậy, có phải em cũng cần bù tiền sửa miệng cho anh không?”

 

Sở Nghĩa: “Sao ạ?”

 

Tần Dĩ Hằng: “Xưng hô anh đổi cho em còn nhiều hơn đấy.”

 

Sở Nghĩa: “… Ặc.”

 

Cục cưng.

 

Bánh kem nhỏ.

 

Chồng nhỏ.

 

 

Sở Nghĩa vội nói: “Em còn gọi anh là tên ngốc kìa.”

 

Tần Dĩ Hằng đột nhiên phản ứng rất nhanh: “Em là nhóc ngốc.”

 

Sở Nghĩa: “Anh là đồ hư hỏng.” Nói xong, cậu bỗng bật cười: “Tần Dĩ Hằng, anh thật là ấu trĩ.”

 

Tần Dĩ Hằng: “Em bắt đầu trước cơ mà.”

 

Ok! Tư tưởng lớn gặp nhau cả đấy thôi.

 

Sở Nghĩa: “Thôi, mẹ em sắp về tới đây rồi, không thèm nói chuyện với anh nữa, tạm biệt.”

 

Nói xong câu đó, Sở Nghĩa liền cúp máy rồi nằm gục xuống bàn cười như nắc nẻ. Tự nhiên Tần Dĩ Hằng lại phối hợp với cậu như thế làm gì. Hâm hả?!

 

Một lát sau, mẹ Sở quay lại. Bà chẳng những đã rút được tiền mà còn mua luôn một bao lì xì đỏ thẫm.

 

Sở Nghĩa ghé qua xem: “Bao nhiêu thế ạ?”

 

Mẹ Sở thoải mái mở nắp bao, lấy tiền ra.

 

Sở Nghĩa kinh ngạc: “Nhiều thế ạ?”

 

Mẹ Sở mỉm cười, cất tiền vào bao lì xì: “Nhiều gì đâu, thêm người là phúc lớn, thế này không tính là nhiều.” Bà quay sang hỏi cậu: “Ba mẹ Tiểu Tần thì sao? Có cởi mở không? Mẹ thấy Tiểu Tần ít nói quá.”

 

Sở Nghĩa lắc đầu: “Con chưa gặp ba anh ấy, nhưng mẹ anh ấy dễ gần lắm, nói chuyện cũng rất vui.”

 

Mẹ Sở gật đầu: “Vậy là tốt rồi. Nếu tình hình lúc đó không được tự nhiên, con nói thêm vài câu nhé.”

 

Sở Nghĩa: “Không thành vấn đề ạ.”

 

Sau khi bảo mẹ ngồi xuống ghế sa lông, Sở Nghĩa liền đứng dậy pha trà. Suốt cả quá trình cậu đun nước lấy trà chuẩn bị ấm chén linh tinh này nọ, mẹ Sở vẫn một mực nhìn theo. Chờ cậu rót nước sôi vào ấm xong, bà chợt cảm thán một câu: “Mới chớp mắt mà con trai đã kết hôn rồi.”

 

Sở Nghĩa cười rộ lên: “Mấy năm nay chẳng biết ai cứ luôn giục con lập gia đình, giờ con kết hôn, chẳng biết ai lại đang thở dài than vãn.”

 

Mẹ Sở lắc đầu: “Cũng vì mẹ đã lớn tuổi rồi, lại không thể ở cạnh con, con một mình bôn ba bên ngoài, mẹ cũng chỉ mong có người cùng con san sẻ.”

 

Vòng ra sau lưng bóp vai cho bà, Sở Nghĩa nói: “Con biết, con biết mà.”

 

Mẹ Sở cầm chén trà lên định uống một ngụm nhưng cuối cùng lại buông xuống, cất tiếng hỏi: “Tiểu Tần ít nói như vậy, bình thường hai đứa giao lưu thế nào?”

 

Sở Nghĩa đáp: “Giao lưu về mọi phương diện ạ.” Suy nghĩ một lát, cậu lại bổ sung: “Anh ấy thích nói chuyện phiếm cùng con lắm.”

 

Mẹ Sở cười rộ lên đầy vui vẻ: “Thế à, tốt quá.”

 

Không còn lăn tăn gì nữa, bà bảo Sở Nghĩa đi làm việc, không cần tiếp đãi mình. Sở Nghĩa đưa máy tính bảng cho bà xem rồi bắt tay xử lý công việc của ngày hôm nay. Buổi sáng vèo cái đã trôi qua, sau khi Tần Dĩ Hằng gọi điện cho Sở Nghĩa một lát thì xe của anh đã dừng trước của văn phòng cậu rồi.

 

Lên xe, Sở Nghĩa quay sang hỏi: “Ba mẹ anh đã xuất phát chưa ạ?”

 

Tần Dĩ Hằng gật đầu: “Xuất phát rồi.”

 

Chiếc xe rời đi, Sở Nghĩa mở điện thoại di động, cho Tần Dĩ Hằng xem nội dung cuộc nói chuyện trong group bạn cấp ba của cậu sáng nay.

 

“Anh nhìn này.” Cậu vuốt lên trên: “Buổi sáng em mới chỉ nhắn thời gian và địa chỉ qua thôi mà mọi người đều đã phát điên rồi.”

 

Tần Dĩ Hằng nghi hoặc: “Vì sao? Đã lâu các em không gặp nhau à?”

 

Sở Nghĩa suy nghĩ: “Không lâu ạ, lần trước lúc anh bận đi thành phố W công tác, bọn em đã gặp nhau rồi.” Dứt lời, cậu liền chỉ vào người anh: “Chủ yếu là chúng nó muốn gặp anh.”

 

Tần Dĩ Hằng càng nghi hoặc: “Tại sao thế?”

 

Sở Nghĩa nhún vai: “Không biết ạ, chắc là vì thời gian từ lúc chuẩn bị gặp anh cho đến khi thực sự gặp được quá dài.” Cất di động đi, cậu tiếp tục nói: “Hoặc cũng có thể do chúng nó nhàm chán quá, muốn tìm gì đó mới mẻ để kích hoạt tế bào toàn thân.”

 

Trong lúc Sở Nghĩa và Tần Dĩ Hằng thì thầm to nhỏ, mẹ Sở ở phía trước thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn bọn họ. Sao con trai cứ nói một câu lại ghé gần hơn vào người bên cạnh vậy? Thu tầm mắt lại, bà lén cười thầm trong lòng.

 

Không lâu sau, bọn họ đã tới trước cửa nhà hàng. Ô tô còn chưa dừng lại, Sở Nghĩa đã thấy mẹ Tần và một người đàn ông đang đứng chờ bên ngoài.

 

Sở Nghĩa huých nhẹ vào cánh tay Tần Dĩ Hằng: “Ba anh đấy ạ?”

 

Anh gật đầu: “Ừ.”

 

Vì thế, Sở Nghĩa nhanh chóng rướn người về phía trước, vỗ nhẹ vai mẹ Sở, báo tin: “Mẹ, ba mẹ Tần Dĩ Hằng đang đứng ngay ngoài cửa kìa.”

 

Mẹ Sở “ờ” một tiếng, lập tức ngồi thẳng dậy.

 

Tiểu Trần dừng xe ngay phía trước ba mẹ Tần. Sau đó, mẹ Tần nhanh nhẹn bước tới mở cửa phụ lái ra, thái độ hết sức nhiệt tình: “Bà thông gia, ôi, cuối cùng cũng được gặp bà rồi.”

 

Mẹ Sở nhanh chóng tháo dây an toàn, còn chưa xuống xe đã nắm lấy tay mẹ Tần: “Chào bà chào bà, tôi nghe Tiểu Nghĩa nói bà thông gia rất trẻ trung xinh đẹp, hôm nay được gặp quả nhiên đúng là như vậy. Bà thông gia trẻ quá, người không biết còn tưởng là chị gái của Tiểu Tần ấy chứ.”

 

“Ôi, đâu có đâu có.” Mẹ Tần cười tươi như hoa nở: “Vẫn kém bà nhiều, nói bà là em gái của Tiểu Nghĩa cũng chẳng ai hoài nghi đâu.”

 

Sở Nghĩa: “…”

 

Tần Dĩ Hằng: “…”

 

Hơi quá rồi đấy, các mẹ.

 

Không cần Sở Nghĩa và Tần Dĩ Hằng giới thiệu, hai bà mẹ đã vui vẻ dắt tay nhau đi vào nhà hàng, chừa lại ba Tần đứng một mình ở phía sau. Sở Nghĩa bước tới, cười với ông: “Con chào chú ạ.”

 

Ba Tần “ừ” một tiếng, lịch sự bắt tay với cậu rồi mở miệng nói: “Sở Nghĩa.”

 

Sở Nghĩa: “Dạ.”

 

Ông cười: “Chú rất bận rộn, Tần Dĩ Hằng cũng vậy, trước giờ cô vẫn luôn nói đến chuyện gặp mặt con nhưng chú không thu xếp được thời gian.”

 

Sở Nghĩa lắc đầu: “Dạ không, con phải tới gặp chú sớm mới đúng ạ.”

 

Vỗ vai cậu, ba Tần tiếp tục nói: “Được rồi, đều là người một nhà, không cần khách sáo thế.”

 

Nói xong, hai người liền đi vào bên trong, Sở Nghĩa thoáng nhìn Tần Dĩ Hằng, lại nghe ba Tần hỏi chuyện: “Chú nghe nói còn làm thiết kế à?”

 

Sở Nghĩa gật đầu: “Vâng.”

 

Ba Tần: “Không tồi, nghe cô nói con còn tự mở văn phòng nhỉ?”

 

Sở Nghĩa cười: “Dạ, làm ăn nhỏ thôi ạ.”

 

“Tốt lắm.” Vỗ vai cậu, ba Tần lại hỏi: “Bình thường công việc của con có vất vả không?”

 

Sở Nghĩa: “Cũng vừa phải ạ, ở tuổi của con, có khi vất vả lại là chuyện tốt.”

 

Ba Tần khá tán thành quan điểm này: “Con nói không sai, người trẻ tuổi hẳn sẽ tràn đầy nhiệt huyết. Nhưng con và Dĩ Hằng đã kết hôn rồi. Có phải lúc nào nó cũng bận lo công việc, ba ngày hai bận đi công tác không? ”

 

Sở Nghĩa: “Không đến nỗi thế đâu ạ.”

 

Nói tới đây, ba Tần quay sang dặn con trai mình: “Mới kết hôn phải ở nhà nhiều một chút, việc gì bỏ qua được thì bỏ qua đi.”

 

Tần Dĩ Hằng: “Con biết rồi.”

 

Sau đó, ông lại vỗ vai Sở Nghĩa, hất cằm về phía con trai mình: “Sống chung với nó cũng chẳng dễ dàng nhỉ?”

 

Đương nhiên, “nó” ở đây là chỉ Tần Dĩ Hằng, vì thế Sở Nghĩa liền cười rộ lên: “Không ạ, chúng con rất hợp nhau.”

 

Ba Tần: “Con trai của chú rất cứng nhắc và khô khan, con có thấy vậy không?”

 

Hiếm khi mới gặp được một người dám nói xấu Tần Dĩ Hằng, Sở Nghĩa suýt thì cười phì ra tại trận. Nhưng tất nhiên là cậu vẫn kiềm chế, chỉ nói: “Dạ không, anh ấy tốt lắm ạ.”

 

Trò chuyện vài câu, ba người đã vào tới phòng VIP của nhà hàng. Trong phòng, hai bà mẹ đã quen thân với nhau, đề tài tán gẫu cũng chuyển sang mấy tin vịt mà phụ nữ đều thích hóng. Thành phố A lớn như vậy, chuyện phiếm về các gia đình rất nhiều, vừa khéo, thính giả của đống tin vỉa hè này chính là các bà mẹ kia.

 

Giờ Sở Nghĩa mới thấy lo lắng của mẹ mình vào buổi sáng cơ bản là hết sức dư thừa. Cậu cũng dần nghi hoặc, tại sao một đôi vợ chồng bình thường như thế lại nuôi ra một Tần Dĩ Hằng khác biệt thế này.

 

Vừa nghĩ, Sở Nghĩa vừa quay đầu, lén liếc Tần Dĩ Hằng. Người kia cảm nhận được tầm mắt cậu, quay hẳn mặt sang. Cong môi cười với anh, cậu lắc đầu tỏ vẻ mình không có vấn đề gì.

 

“Tiểu Nghĩa này.” Ba Tần đột nhiên gọi cậu, hỏi: “Chú nghe mẹ Dĩ Hằng nói hai đứa vừa gặp mặt một lần đã tính chuyện kết hôn, sau đó mới chậm rãi làm quen nhau. Lúc trước mẹ Dĩ Hằng có hỏi, nhưng nó không có thời gian nói kỹ, hôm nay vừa lúc tất cả đều rảnh rỗi ngồi đây, con nói cho mọi người nghe đi.”

 

Ba Tần vừa nói hết câu, mẹ Sở đã nghi hoặc hỏi: “Kết hôn rồi mới làm quen là thế nào? Tiểu Nghĩa, chẳng phải con nói với mẹ Tiểu Tần là đàn anh cùng trường Đại học của con, hai đứa hẹn hò rồi mới tính chuyện lập gia đình à?”

 

Sở Nghĩa: “… Ặc.” Cậu quay đầu, gửi đến Tần Dĩ Hằng một ánh mắt cầu giúp đỡ.

 

Nguy, kịch bản không đúng rồi!

 

One comment on “Bất cẩn kết hôn với giấm tinh rồi – Chương 76

  1. Có 1 góp ý nhỏ, editor có thể bỏ bớt chữ “ạ” trong câu thoại của Sở Nghĩa ko? Mỗi câu mỗi “ạ” vừa bị lặp từ mà vừa cảm giác không thoải mái nữa. Nhất là khi giao tiếp với Tần tổng, dù biết Sở Nghĩa nhỏ tuổi hơn và ngoan nhưng người yêu với nhau có ai mỗi câu mỗi “ạ” đâu nhỉ?

     

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Xin hãy nhập captcha *