Bất cẩn kết hôn với giấm tinh rồi – Chương 87

 

467 curtidas, 12 comentários - Gearous (@official_gearous) no Instagram: “Boba date #gearous #fanart #modaozushi #mdzs #boba #date #artist”

BẤT CẨN KẾT HÔN VỚI GIẤM TINH RỒI

Chương 87: Ngoại truyện: Lần đầu gặp mặt (4)

Edit: DL – Beta: Chi

*****

Trước khi thuê phòng, Sở Nghĩa rất ngoan.

 

Cũng không hẳn thế. Thật ra cậu vẫn luôn ngoan.

 

Chỉ có điều cậu không nhớ ra nhà mình ở đâu, lại rất dễ quên, khiến người đối diện cảm thấy cậu có chút phá phách, còn cảm thấy cậu đang gây chuyện nữa.

 

Nhưng sau đó, dù Tần Dĩ Hằng nói gì, cậu cũng ngoan ngoãn đồng ý.

 

Anh hỏi cậu không về nhà mà ở lại khách sạn được không? Cậu trả lời, dạ được.

 

Anh hỏi cậu có yêu cầu gì về khách sạn không, cậu nói không có.

 

Anh hỏi cậu thấy khách sạn này ổn không? Cậu nói, dạ được.

 

Anh hỏi cậu có nhớ mình là ai không? Cậu trả lời tên mình là Sở Nghĩa, sau đó còn bổ sung một câu, cảm ơn anh.

 

“Thưa ngài, phiền ngài cho tôi mượn chứng minh thư.” Nữ nhân viên lễ tân khách sạn nói với Tần Dĩ Hằng.

 

Y như vừa rồi, Sở Nghĩa vẫn đang trong trạng thái sợ Tần Dĩ Hằng đi mất, nắm chặt lấy quần áo của anh.

 

Tần Dĩ Hằng vươn tay ra trước mặt cậu: “Đưa tôi chứng minh thư.”

 

Sở Nghĩa lại lấy chứng minh thư từ trong túi ra một lần nữa.

 

Tần Dĩ Hằng đưa nó cho nhân viên lễ tân, sau đó nghe cô nói: “Nếu hai người đều ở lại, phiền ngài cho tôi xin chứng minh thư của cả hai.”

 

Tần Dĩ Hằng lắc đầu: “Tôi không ở lại.”

 

Nữ nhân viên lễ tân đáp “vâng”, bất chợt, Sở Nghĩa đi lên phía trước một bước, ghé lên bàn, nói: “Anh ấy đang lừa cô đó.”

 

Nhân viên lễ tân ngẩng đầu: “Dạ?”

 

Vẻ mặt đầy ngại ngùng, cô liếc mắt nhìn Sở Nghĩa, sau đó lại quay sang nhìn Tần Dĩ Hằng, khách sáo nói: “Thật xin lỗi, mong ngài phối hợp, đây là yêu cầu của chúng tôi.”

 

Tần Dĩ Hằng vẫn trả lời như cũ: “Tôi không ở lại, tôi đưa cậu ấy lên rồi sẽ xuống luôn.”

 

Nhân viên lễ tân quay đầu nhìn Sở Nghĩa, cậu liền lắc đầu với cô, nói bằng vẻ giận dỗi: “Anh ấy đang lừa cô.”

 

“…” Tần Dĩ Hằng không muốn tiếp tục đôi co qua lại ở đây nên đành lấy chứng minh thư của mình ra.

 

Việc đặt phòng diễn ra rất nhanh, dưới sự hướng dẫn của nhân viên, anh đưa Sở Nghĩa lên tầng.

 

Suốt quãng đường lên phòng, Sở Nghĩa rất nghe lời. Về cơ bản, cậu vẫn có thể tự đi, tuy bước chân còn chậm và chưa vững.

 

Khi lên đến phòng, Tần Dĩ Hằng giúp Sở Nghĩa mở cửa, đẩy nó ra, giữ cho cậu vào.

 

“Được rồi.” Tần Dĩ Hằng đưa thẻ phòng cho Sở Nghĩa: “Cậu vào ngủ đi.”

 

Nhưng Sở Nghĩa lại không nhận thẻ phòng, cũng không chịu bước vào, cậu nhìn anh, hỏi: “Anh không vào sao?”

 

Tần Dĩ Hằng hỏi lại: “Tôi vào làm gì?”

 

Cậu tới gần anh hơn một chút, nói nhỏ: “Tôi nhìn thấy mà, anh cũng đưa chứng minh thư cho người ta, anh muốn ngủ với tôi còn gì.”

 

Tần Dĩ Hằng: “…”

 

Sở Nghĩa tiến lên giữ cửa mở, làm động tác xin mời, ý bảo anh đừng ngại: “Chào mừng anh!”

 

Tần Dĩ Hằng suy nghĩ, cuối cùng vẫn bước vào.

 

Anh định cắm thẻ phòng xong liền rời đi, nhưng không ngờ vừa bước vào trong, Sở Nghĩa đã đóng cửa lại.

 

Tần Dĩ Hằng không biết rằng trong suy nghĩ của Sở Nghĩa, anh đã được coi là đối tượng tình một đêm tự nguyện làm quen.

 

Chẳng phải Tần Dĩ Hằng đã tới khách sạn cùng cậu sao, ban nãy anh còn đăng ký phòng bằng chứng minh thư của cả hai nữa.

 

Thế còn chưa đủ chứng minh à?

 

Sở Nghĩa tỏ vẻ đã hiểu.

 

Tuy trong lòng còn ngại ngùng, nhưng rượu đã khiến lá gan của cậu lớn hơn nhiều.

 

Hơn nữa ký ức trong đầu lại vô cùng lộn xộn, tối hôm đó, Sở Nghĩa nghĩ gì liền nói thẳng ra miệng.

 

Trong trí nhớ của Tần Dĩ Hằng, anh là bị Sở Nghĩa lừa lên giường.

 

Về chuyện tại sao lại bị lừa lên giường, bản thân anh cũng không hiểu rõ.

 

Rõ ràng anh vẫn luôn từ chối.

 

Nhưng không biết sao từ chối một hồi, cuối cùng anh lại đè người ta lên giường.

 

Rồi ăn sạch người ta.

 

Đã vậy, anh còn không chỉ làm một lần.

 

Nhưng trong trí nhớ của Sở Nghĩa, anh chỉ là đối tượng tình một đêm bình thường. Cậu bắt gặp một anh chàng cực kỳ đẹp trai, sau đó làm cái này cái kia với người ta.

 

Đợi sáng hôm sau tỉnh lại, người cậu gặp đêm qua đã đi rồi.

 

Trong phòng, ngoại trừ những thứ lộn xộn trên giường và dưới đất chứng minh chuyện đã xảy ra giữa hai người, mọi thứ đều vô cùng bình thường.

 

Đợi đến khi bình tĩnh trở lại, dây thần kinh cảm giác của cậu mới bắt đầu hoạt động.

 

Đầu óc rối tinh rối mù, không thể xâu chuỗi mọi chuyện lại với nhau, cậu nhớ được vài chuyện, và cũng quên sạch vài điều.

 

Nhưng có hai thứ để lại ấn tượng sâu sắc trong cậu.

 

Đầu tiên là cậu rất sướng.

 

Thứ hai, mông cậu rất đau.

 

One comment on “Bất cẩn kết hôn với giấm tinh rồi – Chương 87

  1. Rượu phẩm của anh tệ vậy nên chồng anh mới k cho anh uống rượu á =)))))

     

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Xin hãy nhập captcha *