Bạn trai giả – Chương 11

 

NHỮNG NGÀY THÁNG
GIẢ LÀM BẠN TRAI CỦA HOT BOY TRƯỜNG

Quyển 2 – Verse

Chương 11: Ngủ chung

Edit: Mimi – Beta: Chi

 

*****

Bây giờ bắt đầu làm bạn cũng không phải là quá muộn.

 

Chạm cốc xong, Thích Phong lại huyên thuyên hết chuyện này sang chuyện khác, dường như nói mãi cũng chẳng muốn dừng.

 

Lăng Khả ngồi nghe lại không thấy phiền, còn vô cùng hưởng thụ cảm giác ấy nữa.

 

Vì vấn đề tính cách, lúc giao tiếp với người xunh quanh, thường thì Lăng Khả chẳng nói nổi mấy câu. Ai mà không mở lòng với cậu, chắc chắn bị đánh lui bởi vẻ “cool ngầu” của cậu.

 

Hiếm lắm mới có một người mặt dày bất chấp, dù bị đối xử lạnh nhạt giống Thích Phong đây. Kể cả không được đối phương đáp lại, song hắn vẫn có thể độc thoại suốt nửa ngày.

 

Thích Phong nói chuyện không nhanh cũng không chậm, tựa như một sợi dây đàn căng vừa đủ độ, khi kéo liền bật ra những làn điệu mượt mà êm tai. Đồng thời, những âm thanh phát ra từ miệng hắn cũng giống lời thì thầm của tình nhân, khiến lòng người thổn thức như cây khô được đón gió xuân về.

 

Lăng Khả không khỏi nhớ tới Khương Oánh – nữ MC mà cậu gặp ở đài truyền hình năm năm về trước. Chẳng biết có phải giọng nói của Thích Phong là được di truyền từ mẹ hắn hay không.

 

Sau khi ăn xong, hai người chậm rãi trở về.

 

Lúc đi ngang qua tiệm tạp hóa, Thích Phong lại ghé vào mua một đống nước ngọt và nước suối lạnh.

 

Hắn nói mình rất háo nước, một ngày không uống hơn hai, ba lít thì sẽ khó chịu, đặc biệt là vào những ngày hè nóng nực thế này. Hai người vừa mới ăn đồ xào cay, Thích Phong cho biết, nếu không bổ sung nước ngay lập tức, hắn liền chết héo.

 

Lăng Khả bị Thích Phong chọc cho cười đến không ngừng. Lúc theo hắn vào tiệm tạp hóa, cậu bỗng thấy mấy bịch khăn giấy bày ở cạnh quầy. Chẳng hiểu xuất phát từ tâm tư gì, cậu liền thuận tay mua về hai bịch.

 

Trở lại ký túc xá, người bạn cùng phòng cuối cùng vẫn chưa xuất hiện. Hẳn là đối phương sẽ không tới trong ngày hôm nay. Mà Tạ Kỳ Bảo đã nói sẽ ở lại khách sạn với người nhà, cho nên cũng không về ký túc xá.

 

Lúc này, Lăng Khả mới có phản ứng một cách muộn màng — đêm nay, trong phòng ký túc chỉ có cậu và Thích Phong.

 

Đêm đầu tiền sau khi gặp lại người mà mình thầm mến suốt năm năm đã “trai đơn trai chiếc” ngủ trong một căn phòng…

 

Thế này… má nó chứ, có khác gì rủ nhau đi thuê phòng khách sạn đâu! ?

 

Trong lúc Lăng Khả đang rối rắm, Thích Phong lại dường như không thèm để ý tới.

 

Cũng đúng, trong mắt người bình thường, hai thằng con trai thẳng đuột ngủ cùng một phòng thì có vấn đề gì đâu? Trong tòa ký túc xá này có không biết bao nhiêu phòng chỉ có hai thằng con trai đang “thẳng thắn thành thật đối đãi với nhau”, bọn họ vẫn bình an vô sự đấy còn gì.

 

Lăng Khả hít sâu vài cái, cố ép bản thân phải bình tĩnh lại.

 

Thích Phong mở điều hòa, để vali nằm ngang xuống, chuẩn bị sắp xếp đồ đạc. Lăng Khả thừa dịp này chạy vào nhà vệ sinh trước.

 

Lúc tắm, vừa nghĩ tới chuyện Thích Phong chỉ cách mình có một cánh cửa, Lăng Khả liền không nhịn được mà bắt đầu hưng phấn…

 

 

Sau khi vội vã tự giải tỏa một lần, Lăng Khả cảm thấy mình đúng là cái loại mờ mắt vì sắc đẹp, hoàn toàn hết thuốc chữa rồi!

 

Cậu dội nước lạnh thêm mười mấy phút đồng hồ nữa. Đến khi bảo đảm không còn mùi hương khả nghi nào lởn vởn trong phòng tắm, cậu mới mặc quần áo, đẩy cửa ra ngoài.

 

Lúc ấy, Thích Phong đã mở hết hai cái vali. Toàn bộ hành lý đều bị đổ ra ngoài, chăn chiếu nằm lộn xộn dưới đất, bên cạnh còn có một đống chai nước suối vừa uống xong.

 

Gian phòng ký túc vốn có thể coi là gọn gàng sạch sẽ lại bị hắn giày vò như vậy, quả thực chẳng khác nào tai kiếp vừa quét qua.

 

Lăng Khả vừa lau tóc, vừa hỏi: “Cậu làm gì vậy, sao lại thành ra thế này?”

 

Thích Phong luống cuống với đống đồ đạc la liệt trên mặt đất, buồn rầu đáp: “Không ngờ tủ đồ của ký túc xá lại bé vậy, hình như tôi mang hơi nhiều đồ, không xếp vào được.”

 

Lăng Khả tỉ mỉ quan sát một chút, thấy Thích Phong mang đến phần lớn là quần áo và giày dép, cũng không có vật gì to lớn cả.

 

Cậu vắt khăn qua cổ, đi đến bên cạnh Thích Phong, chỉ huy: “Trước hết, cậu chọn ba, bốn bộ quần áo để thay sau khi tắm ra, treo vào trong tủ.”

 

Thích Phong “Ừm” một tiếng, ngoan ngoãn làm theo.

 

Thấy đối phương nhặt mấy cái quần lót ra, Lăng Khả lại bắt đầu nóng mặt.

 

Chớp chớp mắt rồi nhẹ nhàng liếc đi chỗ khác, Lăng Khả nói tiếp: “Chọn hai đôi giày thường đi để dưới gầm bàn, những đôi khác bọc lại bỏ vào tầng dưới tủ quần áo… Ừm, số quần áo còn lại gấp lại bỏ vào vali, khi nào mấy bộ kia không đủ mặc hoặc mặc chán rồi sẽ lấy ra…”

 

Dưới sự trợ giúp của Lăng Khả, chẳng bao lâu sau, gian ký túc xá hỗn loạn đã khôi phục trạng thái gọn gàng, sạch sẽ ban đầu.

 

Thích Phong nhẹ nhàng thở ra: “Cậu thật là lợi hại.”

 

Lăng Khả không đáp. Thế này có gì mà lợi hại?

 

Tuy nhiên, cậu thật không ngờ một Thích Phong menly vô đối ở trên mạng xã hội, lại là một đứa trẻ chẳng lớn nổi ở ngoài đời, đến đồ đạc của mình cũng không biết tự sắp xếp.

 

Ngoài ra còn có một vấn đề — “Cậu mang nhiều giày như vậy làm chi?” Lăng Khả cau mày, hỏi.

 

Trong hành lý Thích Phong mang tới có năm đôi giày: giày chạy bộ, giày thể thao, giày da, giày ống Dr. Martens và giày mềm Birkenstock. Chẳng trách hắn phải xách theo đến hai cái vali!

 

Lăng Khả chỉ có một đôi giày thường và một đôi giày thể thao. Các loại giày khác cậu căn bản chưa từng sử dụng, có nhìn thấy cũng sẽ không mua. Bởi vì cậu không biết phải phối quần áo như thế nào. Một đôi giày thường gần như là dùng cho trăm bộ quần áo.

 

“Để thay đổi.” Thích Phong nói như lẽ đương nhiên.

 

Lăng Khả giật giật khóe miệng. Đúng là một tên gei như cậu không thể nào hiểu nổi thế giới của trai thẳng thời nay.

 

Sắp xếp đồ đạc xong, Thích Phong cảm thấy tinh thần thật là thư thái. Hắn lại “ừng ực” hơn nửa bình nước suối, tìm quần áo rồi nói: “Tôi đi tắm đây.”

 

Tim Lăng Khả nảy lên một cái. Không hiểu vì sao cậu lại cảm thấy hơi có tật giật mình, vì thế cũng cầm chai nước ướp lạnh lên, uống một ngụm lớn cho bình tĩnh lại.

 

Không quá hai giây sau, tiếng của Thích Phong truyền ra từ trong phòng tắm: “Lăng Khả, khăn mặt của tôi là cái nào?”

 

Lăng Khả đi vào chỉ cho hắn: “Cái này, cái này, còn cốc thì là cái này.”

 

Thích Phong đảo mắt nhìn bốn cái khăn mặt trắng tinh và hai cái cốc đánh răng giống nhau như đúc, vẻ mặt u mê không gì sánh nổi… Cái nào? Cái nào? Với cái nào?

 

Lăng Khả: “Cậu cứ nhớ rằng bên phải là của cậu, thế là ổn.”

 

Nam trái nữ phải, dựa vào cái gì mình lại là bên phải?

 

Thích Phong nhướng mày. Lần này thì hắn không nhịn nữa: “Màu sắc cũng giống nhau, tôi nhầm thì sao?”

 

Lăng Khả hơi xấu hổ. Lúc mua cậu lại không nghĩ tới chuyện phải mua hai màu cho hai người.

 

Tuy nhiên, trong bốn cái khăn có hai cái để rửa mặt, hai cái để lau người. Khăn rửa mặt nhỏ hơn khăn lau người một chút.

 

Thích Phong bỗng nảy ra sáng kiến, đổi khăn mặt của mình lấy khăn lau người của Lăng Khả, nói: “Được rồi, như vậy đi, cậu dùng khăn nhỏ, tôi dùng khăn to.”

 

Hắn cao hơn Lăng Khả một chút, cho nên hắn cảm thấy phân chia như vậy hợp lý cực kỳ.

 

Lăng Khả nghe thế, cả người chợt cứng lại: “Tôi… cái khăn này, tôi đã lau qua người rồi.”

 

Thích Phong phất tay, không hề chê bai một chút nào: “Không sao, lát nữa tôi giặt xà phòng là được.”

 

Lăng Khả: “…”

 

Có lẽ trai thẳng đều không câu nệ tiểu tiết, cho nên Lăng Khả cũng không tiện xoắn xuýt thêm nữa.

 

Chỉ là, vào khoảnh khắc rời khỏi phòng tắm, cậu gần như phải bám vào tường để lết đi.

 

Cái khăn kia, vừa rồi cậu còn lau… nơi đó.

 

… Tuy lau xong đã giặt qua, nhưng nghĩ tới rất có khả năng Thích Phong sẽ dùng nó để rửa mặt, Lăng Khả liền cảm thấy xấu hổ vô cùng.

 

Vấn đề không chỉ có vậy! Mà là, dù biết rất rõ cái gì nên cái gì không nên, nhưng khi tưởng tượng ra những chuyện “dơ bẩn” như thế, Lăng Khả lại lập tức có phản ứng.

 

Thích Phong tắm nhanh hơn cậu rất nhiều, chưa tới mười phút đã xong rồi.

 

Lúc ấy, Lăng Khả đang định lên giường. Mới trèo lên thang sắt được một, hai bước, cậu liền nghe thấy tiếng động mà nghiêng đầu nhìn lại. Chỉ thấy Thích Phong mặc một cái quần đùi hoa rộng thùng thình, để trần nửa thân trên, thong dong đi ra từ phòng tắm. Cơ bắp trên thân thể hắn còn loang loáng một mảng nước chưa được lau khô…

 

… Đệt… mợ nó!

 

Chân Lăng Khả mềm nhũn, thiếu chút nữa thì té từ trên thang sắt xuống.

 

“Cậu đi ngủ à?” Thích Phong thấy động tác của đối phương, liền hỏi, “Mới hơn chín giờ.”

 

“… Ừ.” Lăng Khả run rẩy mà bò lên giường, lăn vào bên trong, đưa lưng về phía Thích Phong, toàn thân mềm nhũn như sợi bún.

 

Thích Phong ở dưới giường làm cái gì đó, sau lại ra vào toilet hai lần rồi mới trèo lên.

 

Mặc dù giường được kết hợp bàn học, nhưng lại không có vách cố định, cho nên khi có người leo lên, những tiếng “kẽo kẹt” phát ra đặc biệt rõ ràng. Lăng Khả nghe mà toàn thân căng thẳng, thật giống như Thích Phong sẽ trực tiếp nằm xuống bên cạnh cậu.

 

Thích Phong thấy Lăng Khả quay đầu về bên kia, tất nhiên sẽ không để đầu mình ở dưới chân của đối phương. Vì thế cho nên hai người chân đối chân mà ngủ.

 

Cạnh giường và đầu giường đều có chấn song. Một cái để ngăn người nằm không lăn xuống đất, cái còn lại để phòng ngừa người giường này duỗi chân sang giường bên kia.

 

Thích Phong cao một mét tám bảy, nằm trên cái giường này hệt như rúc người trong lồng sắt, hoàn toàn không đủ chỗ duỗi tay chân.

 

Với một người đã quen ngủ trên giường lớn ở trong nhà lớn như hắn mà nói, cái giường ký túc rộng không tới một mét này thật sự là không dễ chịu gì.

 

Hắn phiền muộn mà duỗi thẳng cẳng chân và bàn chân, định thử xem có thể chạm tới chấn song ở cuối giường hay không.

 

Chẳng ngờ, vừa mới thử một lần, chân của hắn đã trực tiếp xuyên qua chấn song, chạm vào một thứ gì âm ấm.

 

“Thứ” bị hắn chạm nhẹ vào kia, lập tức né ra.

 

Thích Phong ngẩn người, đột nhiên kịp thời phản ứng. Thứ mà hắn vừa chạm vào chính là chân của Lăng Khả.

 

“Tôi vừa đạp tới cậu à?… Ngại ghê, cái giường này nhỏ quá.”

 

Qua vài giây, phía đối diện mới truyền tới một âm thanh có phần rầu rĩ: “Không có gì.”

 

Mới vừa rồi, Lăng Khả bị hành động của Thích Phong kích thích đến suýt nữa thì phun máu mà trực tiếp bỏ mình.

 

Cậu không dám duỗi chân ra nữa mà co lên trốn ở trong chăn, mở di động ý đồ đọc tin tức để lấy lại bình tĩnh.

 

Một lát sau, Lăng Khả lại không tự chủ được mà mở WeChat, ấn vào biểu tượng avatar của Thích Phong.

 

Trong khung đối thoại với đối phương vẫn còn một cái tin duy nhất —

 

Thích Phong: “Tôi đã đồng ý lời mời kết bạn của bạn, bây giờ chúng ta có thể bắt đầu trò chuyện.”

 

Thời gian là ba năm trước.

 

Thực sự là Lăng Khả cũng không ngờ, vào ba năm sau, cậu lại được… ngủ chung với Thích Phong ở trong phòng ký túc của Đại học F.

 

Dường như có một dòng điện chạy từ ngón chân vừa bị Thích Phong đụng chạm ra khắp toàn thân, âm thầm nhóm lửa trên người cậu, khiến thân thể cậu bùng cháy lên.

 

Đêm đầu tiên đã kích thích như vậy, Lăng Khả thật không biết những ngày tháng tiếp theo phải sống thế nào.

 

Khẽ thở dài, Lăng Khả mở trang cá nhân của Thích Phong như một thói quen.

 

Cậu kinh ngạc phát hiện, một phút đồng hồ trước, Thích Phong mới cập nhật trạng thái.

 

“Tôi tiêu rồi.”

 

Không có ảnh đính kèm, không có chú giải thêm. Chỉ ba chữ vô cùng đơn giản như thế.

 

Lăng Khả nhìn mà không sao hiểu nổi.

 

Tiêu cái gì?

 

Nếu bây giờ cậu chưa gặp lại Thích Phong, xem không hiểu cũng chẳng có gì phải xoắn. Nhưng mấu chốt ở chỗ, cả tối nay đối phương đều ở bên cạnh cậu, hiện tại còn ngủ ở ngay đầu đằng kia, một phút đồng hồ trước rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà hắn lại cảm thấy “tiêu rồi”?

 

Chẳng lẽ là… không quen giường nên không ngủ được?

 

Lăng Khả cảm thấy phán đoán này rất đáng tin. Cậu vừa cảm thông với Thích Phong, vừa âm thầm cười ở trong lòng.

 

Khẽ trượt ngón cái, miết nhẹ ảnh chụp đặt làm hình đại diện của đối phương, Lăng Khả lặng lẽ thì thầm: “Ngủ ngon, Thích Phong.”

 

Mặc dù đêm nay vô cùng hưng phấn, nhưng Lăng Khả sinh hoạt rất có quy luật, sự kích thích trên thân thể không đè bẹp được thói quen của đại não, chưa đến mười hai giờ, cậu đã chìm vào giấc ngủ rồi.

 

Một đêm ngon giấc, thời điểm mở mắt ra, Lăng Khả hơi bàng hoàng không biết mình đang ở chỗ nào. Chờ khi kịp phản ứng, cậu mới ngồi dậy.

 

— Thích Phong vẫn ngủ.

 

Chỉ thấy một cái chăn bị hắn xoắn như con rắn nước rồi vắt lên trên người.

 

Điều hòa trong ký túc xá mở hơi thấp. Thích Phong một tay túm chặt đầu chăn, một tay ôm lấy người mình, rõ ràng là bị lạnh nhưng lại không kéo được chăn lên, nhìn tương đối đáng thương.

 

Lăng Khả ổn định trái tim đang nhảy loạn, bò xuống giường, tắt điều hòa đi.

 

Tiếp đó, cậu nhẹ nhàng đi vào toilet, chuẩn bị đánh răng rửa mặt.

 

Vừa cúi đầu, Lăng Khả chợt phát hiện, chẳng biết từ lúc nào, hai cái cốc đánh răng giống nhau như đúc kia đã được dùng băng dính trong suốt dán mác.

 

Mác trên cái cốc bên trái viết chữ “Phong”, còn cái bên phải viết chữ “Khả”.

 

Cạnh hai con chữ, còn vẽ một đầu mèo.

 

Nhạc dạo

Lăng Khả: Cậu ấy đụng vào chân tôi, áu áu áuuuuu.

Thích Phong: Tôi tiêu rồi.

—-

Sau khi Lăng Khả vào toilet, Thích Phong liều mạng uống nước lạnh, vừa nỗ lực gạt bỏ tà niệm “Lăng Khả đang tắm” ngập đầy đầu óc, vừa hất tung đồ đạc của mình – A a a a, bực bội quá! Không thể sắp đồ! Lăng Khả đang tắm!!!!

Lăng Khả: Tôi tắm thì ảnh hưởng gì đến cậu?

Thích Phong lộ vẻ ấm ức: Ảnh hưởng gì chính cậu cũng biết mà.

Lăng Khả: … …

2 comments on “Bạn trai giả – Chương 11

  1. Cưng chết tuiiiii =)))))

     
  2. Cưngggggg

     

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Xin hãy nhập captcha *