Bất cẩn kết hôn với giấm tinh rồi – Chương 63

 

BẤT CẨN KẾT HÔN VỚI GIẤM TINH RỒI

Chương 63

Edit: Mimi – Beta: Chi

*****

Để Tần Dĩ Hằng nhìn thấy hiệu quả của chiếc kẹp một cách trực quan, Sở Nghĩa liền nghiêm túc thắt cà vạt lại cho anh, sau đó mới kẹp nó lên.

 

“Xong rồi ạ.” Sở Nghĩa khép ngón tay lại, vỗ nhẹ mấy cái lên chiếc cà vạt của Tần Dĩ Hằng, ngẩng đầu nói với anh.

 

Trong lúc Sở Nghĩa thắt cà vạt, Tần Dĩ Hằng vẫn luôn vuốt tóc cậu, nên hành động ngẩng đầu này khiến ngón tay đang lướt trên làn tóc mềm mại của cậu như sắp trượt ra ngoài. Tần Dĩ Hằng không muốn rời tay, do đó khi cậu lên tiếng, anh liền thay đổi phương hướng, hơi cong ngón tay, gãi gãi dưới cằm cậu.

 

Sở Nghĩa bị Tần Dĩ Hằng sờ sờ cọ cọ đã thành quen nên không có cảm giác đặc biệt gì, lại nói, cậu còn đang bận đánh giá quà tặng của mình: “Nhìn có được không anh?”

 

Bấy giờ, Tần Dĩ Hằng mới cúi đầu nhìn.

 

Sở Nghĩa còn nói: “Nhìn thế này không rõ được, anh phải đi soi gương cơ.”

 

Tần Dĩ Hằng lắc đầu: “Không soi, nhìn được.”

 

Sở Nghĩa cười vô cùng thoải mái: “Vâng, nhìn được.”

 

Tần Dĩ Hằng thu tay về, chỉ vào chiếc kẹp cà vạt, hỏi: “Em mua lúc đi dạo hồi chiều à?”

 

Sở Nghĩa lắc đầu, chỉ ra chỗ sai của anh: “Là vì mua nó nên em mới đi dạo phố đó.”

 

Nghe vậy, Tần Dĩ Hằng chớp mắt. Lúc này anh đang cảm thấy vui vẻ, rung động hay hưởng thụ? Tất cả đều đúng.

 

Tần Dĩ Hằng bắt đầu nhớ lại, khi mới quen Sở Nghĩa anh đã làm những gì? Hình như anh đã cư xử chẳng giống ai, cũng nói những lời không thể chấp nhận được.

 

Tần Dĩ Hằng: “Chúng ta kết hôn bao lâu rồi?”

 

Sở Nghĩa nhẩm tính: “Khoảng hơn một tháng, sao thế ạ?”

 

Tần Dĩ Hằng: “Em thấy anh có đủ tư cách làm chồng không?”

 

Sở Nghĩa lập tức gật đầu: “Đủ tư cách ạ.”

 

Chẳng những đủ tư cách, mà còn là một người chồng đạt chuẩn ISO.

 

Săn sóc, chu đáo, nghiêm túc, kiên nhẫn, dịu dàng, thành thật…

 

Thế nhưng, dường như người chồng tiêu chuẩn này lại không tán thành, anh lắc đầu: “Không đủ tư cách.”

 

Sở Nghĩa nghi hoặc: “Không đủ tư cách ở chỗ nào ạ?”

 

Tần Dĩ Hằng không hài lòng với bản thân một chút nào: “Tất cả mọi mặt.”

 

Sở Nghĩa càng nghi hoặc: “Sao anh lại nói thế?”

 

Cậu bị ảo giác rồi hả? Sao tự nhiên lại thấy Tần Dĩ Hằng đang buồn bã, đau lòng là thế nào nhỉ?

 

Tần Dĩ Hằng không trả lời câu hỏi của Sở Nghĩa, bởi vì chính anh cũng không biết mình không đủ tư cách ở chỗ nào. Tóm lại, không thể làm Sở Nghĩa vui tức là không đủ tư cách.

 

“Bản thiết kế của khách hàng đã xong chưa?” Anh hỏi.

 

Sở Nghĩa gật đầu: “Em làm xong từ sáng, hai ngày sắp tới đều không có việc gì.”

 

Tần Dĩ Hằng lại hỏi: “Buổi tối em muốn làm gì? Có dự định gì không?”

 

Sở Nghĩa lắc đầu: “Không ạ.”

 

Tần Dĩ Hằng: “Anh có.” Dứt lời, anh liền lấy điện thoại ra: “Hai kế hoạch, một là đi xem phim, hai là đi xem kịch, em có hứng thú không?”

 

Sở Nghĩa ghé đầu sang, liền thấy trong lịch sử tin nhắn của Tần Dĩ Hằng và Hứa Kính có hai tấm ảnh, một là poster quảng cáo bộ phim điện ảnh mới ra rạp gần đây, một là ảnh giới thiệu buổi biểu diễn kịch nói đặc biệt ở thành phố Q.

 

Cậu bỗng nhớ tới chuyện Chương Khải dặn dò buổi sáng, hắn nói cậu phải thường xuyên ra ngoài đi chơi cùng Tần Dĩ Hằng. Cho nên đây chính là hẹn hò đó.

 

“Xem kịch nói đi ạ.” Sở Nghĩa trả lời. Phim thì về thành phố A xem cũng được.

 

Sở Nghĩa nghiêng người lại gần anh chút nữa, mở tấm ảnh giới thiệu vở kịch kia ra: “Vở kịch này em từng thấy mọi người nhắc đến trên các trang review, cư dân mạng đều nói đến thành phố Q nhất định phải xem nó, nó hay và phấn khích lắm.”

 

Tần Dĩ Hằng: “Được.”

 

Sau khi đồng ý với cậu, anh liền nhắn tin cho Hứa Kính bảo đối phương mua giúp mình hai vé.

 

“Sáu rưỡi kịch mới bắt đầu.” Nhìn thời gian, Sở Nghĩa nói: “Giờ mới bốn rưỡi, chúng ta có thể đi ăn một bữa cơm.”

 

Ngay lúc cậu đang lăn tăn xem tối nay nên ăn món gì, Tần Dĩ Hằng đã lên tiếng: “Anh đặt sẵn nhà hàng rồi.”

 

Sở Nghĩa ngẩng đầu nhìn Tần Dĩ Hằng. Anh giai à, tại sao anh lại nói mình không đủ tư cách làm chồng chứ? Người không đủ tư cách rõ ràng là em đây này.

 

“Còn một chuyện rất quan trọng.” Tần Dĩ Hằng cất điện thoại của mình đi, nhìn Sở Nghĩa, hỏi: “Ghi chú của anh đâu?”

 

“À à à.” Sở Nghĩa cười rộ lên: “Suýt nữa em quên mất.” Nói xong, cậu lập tức thò tay ra sau người lấy điện thoại di động của mình tới, mở tin nhắn WeChat với Tần Dĩ Hằng rồi đưa cho anh nhìn.

 

Tần Dĩ Hằng đọc dòng chữ trên phần ghi chú: “Mê chơi kẹp cà vạt.”

 

Sở Nghĩa giấu hai bàn tay không vào túi áo, nói: “Vâng.”

 

Tần Dĩ Hằng nhìn cậu: “Có ý gì?” Anh chỉ vào cà vạt của mình: “Em mê chơi nó?”

 

Sở Nghĩa lắc đầu: “Không phải.”

 

Nuốt nước miếng, cậu cảm thấy mặt đối mặt giải thích mấy chuyện này thật là xấu hổ quá đi. Khụ khụ vài tiếng, cậu kéo mũ áo hoodies lên: “Anh viết “thích ăn bánh kem nhỏ” nên em đối lại ạ.”

 

Tần Dĩ Hằng nói: “Nhưng bánh kem nhỏ của anh chính là em.”

 

Sở Nghĩa cúi đầu thấp hơn: “Kẹp cà vạt của em cũng là anh mà.”

 

Tần Dĩ Hằng bắt đầu tự hỏi.

 

Sở Nghĩa bắt đầu thẹn thùng.

 

Nhưng đã đến nước này rồi, cậu liền nói trắng ra: “Cái kẹp cà vạt này là món quà đầu tiên em tặng cho anh, với em, nó có ý nghĩa vô cùng to lớn.” Vì sợ Tần Dĩ Hằng đột nhiên nói ra mấy lời kiểu “một cái kẹp cà vạt thì có thể có ý nghĩa gì”, nên vừa dứt câu, cậu đã lập tức nói thêm: “Em nghĩ, anh có thể gọi em là “bánh kem nhỏ”, vậy em cũng có thể gọi anh là “kẹp cà vạt”.” Giọng cậu nhỏ dần: “Anh thích ăn bánh kem nhỏ, em mê chơi kẹp cà vạt, ha ha ha.”

 

Ha ha ha.

 

Chẳng có gì đáng cười cả.

 

Sở Nghĩa cúi đầu, lén ngước mắt nhìn Tần Dĩ Hằng. Bấy giờ, anh cũng đang mỉm cười nhìn cậu.

 

Như cảm nhận được ánh mắt của Sở Nghĩa, anh hỏi: “Em sợ cái gì?”

 

Sở Nghĩa nuốt nước miếng: “Sợ anh không thích ạ.”

 

“Sao anh lại không thích?” Tần Dĩ Hằng vỗ đầu Sở Nghĩa rồi lập tức kéo cái mũ trên đầu cậu xuống: “Anh thích.”

 

Sở Nghĩa đỏ mặt, chỉ đành né tránh ánh mắt anh. Sau đó, cậu nghe thấy anh hỏi: “Em nói anh là kẹp cà vạt, vậy ý của em là em mê chơi anh?”

 

Ngón tay đang giấu trong túi áo của Sở Nghĩa bắt đầu run lên. Bầu không khí trong phòng dần trở nên mờ ám một cách khó hiểu.

 

Tần Dĩ Hằng, anh nói thế sẽ làm người ta xấu hổ đó!

 

Cho nên Sở Nghĩa không trả lời ngay mà hỏi ngược lại anh: “Anh viết là anh thích ăn bánh kem nhỏ, vậy có ý gì?”

 

Quả nhiên, đối phương thẳng thắn hơn cậu nhiều: “Nghĩa trên mặt chữ, anh thích ăn em.”

 

Sở Nghĩa: “…”

 

Được rồi, rất tốt.

 

“Dạ.” Sở Nghĩa bất chấp tất cả: “Em cũng thế, nghĩa trên mặt chữ, em mê anh.”

 

Thế nào!

 

Tần Dĩ Hằng cười, tiếp tục hỏi: “Mê anh ở chỗ nào?”

 

Sở Nghĩa: “…”

 

Bầu không khí hiện giờ đâu còn hơi mờ ám nữa, mà quả thật là đang nhuộm màu sắc dục.

 

Tần Dĩ Hằng!

 

Lời như thế mà anh cũng hỏi ra miệng được!

 

Đã thế…

 

Sở Nghĩa còn hùa theo: “Chỗ nào cũng mê ạ.”

 

Tần Dĩ Hằng không kìm nén được, bật cười. Anh vươn tay nắm cằm Sở Nghĩa, khẽ nâng lên để cậu nhìn thẳng vào mắt mình. Vẻ mặt tràn đầy ý cười cùng sự dịu dàng, nhìn vào đôi mắt nai con và gò má đã đỏ lên vì xấu hổ của cậu, anh nói: “Sao em lại đáng yêu như vậy.”

 

Sở Nghĩa hơi nghiêng đầu, cố dời tầm mắt, đồng thời ra sức thoát khỏi sự khống chế của người kia: “Hơi hơi thôi ạ.”

 

Ngay sau đó, đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, cậu liền bổ sung như để khẳng định sự đặc biệt của Tần Dĩ Hằng: “Cũng chỉ có anh nói em đáng yêu thôi.”

 

Chiều tối, thành phố Q thường xuyên bị kẹt xe. Vì không muốn bị trễ giờ xem kịch nên hai người không nấn ná trong phòng khách sạn thêm nữa.

 

Tần Dĩ Hằng gọi xe, cầm thẻ phòng, sau đó dắt Sở Nghĩa xuống lầu.

 

Tính ra hôm nay là lần đầu tiên bọn họ hẹn hò. Sau khi vào thang máy, trông thấy hình ảnh phản chiếu của cả hai trên cửa thang, Sở Nghĩa bỗng nảy ra một ý tưởng.

 

Có lẽ vì Tần Dĩ Hằng đã thay tây trang bằng một bộ quần áo khá bình thường, nên khoảng cách giữa cả hai dường như được rút ngắn đi rất nhiều.

 

Bề ngoài của hai bên trở nên tương xứng, với tính cách thoải mái và cởi mở của mình, hiển nhiên Sở Nghĩa sẽ muốn bắt chuyện. Vừa hay bên cạnh cậu hiện giờ lại là Tần Dĩ Hằng.

 

Sở Nghĩa nhìn ảnh phải chiếu trên cửa thang máy, nói: “Thầy Tần đẹp trai quá.”

 

Được khen, thầy Tần siết chặt bàn tay, sau đó nói với Sở Nghĩa: “Thầy Sở cũng rất đẹp trai.”

 

Sở Nghĩa tiếp tục trêu: “Thầy Tần đẹp trai từ bé ạ?”

 

Tần Dĩ Hằng không khiêm tốn một chút nào: “Đẹp từ trong trứng.”

 

“Chẳng trách thầy Tần được nhiều người theo đuổi đến vậy.” Sở Nghĩa nhìn thẳng vào mắt Tần Dĩ Hằng trong gương: “Sau khi anh tốt nghiệp, em vẫn nghe được rất nhiều truyền thuyết về anh.”

 

Tần Dĩ Hằng tò mò: “Truyền thuyết gì?”

 

Sở Nghĩa: “Bọn họ nói đàn anh Tần là một đóa hoa lạnh lùng thanh cao, vô cùng lạnh lùng thanh cao đó.”

 

Nghe xong, Tần Dĩ Hằng nhìn ảnh phản chiếu của Sở Nghĩa trong gương trước rồi mới quay đầu nhìn người thật đang đứng bên cạnh mình: “Em thấy sao? Anh có phải như vậy không?”

 

Sở Nghĩa thành thật trả lời: “Lúc mới quen, anh đúng là như vậy, nhưng hiện giờ thì không đến mức đó ạ.”

 

Tần Dĩ Hằng: “Không đến mức đó? Là sao?”

 

Sở Nghĩa: “Tức là thỉnh thoảng sẽ lạnh lùng, nhưng thỉnh thoảng lại không.”

 

Khi cậu nói xong câu đó, thang máy vừa vặn kêu lên một tiếng, báo hiệu đã tới tầng một. Bên ngoài có người đang đợi nên hai người không tiếp tục trò chuyện nữa. Đến khi lên xe, Tần Dĩ Hằng mới gợi lại đề tài: “Em nói xem, thỉnh thoảng là lúc nào?”

 

Vừa hỏi, anh vừa kéo Sở Nghĩa, cậu thuận đà nghiêng người sang. Thấy thế, anh kéo mạnh hơn một chút, cậu liền ngã thẳng vào lòng anh.

 

Sở Nghĩa làm bộ giãy dụa, nhưng thấy Tần Dĩ Hằng ôm lấy eo mình, cậu liền không cử động nữa: “Thỉnh thoảng là lúc anh khiến người khác cảm thấy hơi xa cách.”

 

Tần Dĩ Hằng không khỏi nhớ tới tin nhắn Triệu Tín gửi mình hồi sáng, đối phương cũng đề cập đến vấn đề người khác cảm thấy anh khó gần. Vì thế, anh liền truy hỏi tới cùng: “Em nói cụ thể xem.”

 

Sở Nghĩa: “Nói cụ thể thế nào ạ?”

 

Tần Dĩ Hằng: “Anh làm gì, nói gì sẽ khiến em cảm thấy xa cách?”

 

Sở Nghĩa suy nghĩ: “Ví dụ, có đôi khi em bla bla bla một đống, nhưng anh chỉ “ừ” một tiếng thôi. Cái tiếng “ừ” này xa cách lắm, nó làm em cảm thấy anh không có hứng thú với em.”

 

Tần Dĩ Hằng: “Em hiểu lầm rồi.”

 

Sở Nghĩa cười rộ lên: “Nhưng giờ đã tốt hơn nhiều rồi ạ. Trước kia em cảm thấy vậy có thể do chúng ta chưa thân thiết với nhau.” Dừng một chút, cậu gật đầu với Tần Dĩ Hằng, nhắc lại: “Giờ đã tốt hơn rất nhiều rồi, em có thể vừa nói vừa cười với anh nữa đấy.”

 

Tần Dĩ Hằng như đã hơi hiểu ra, chuyển sang câu hỏi khác: “Em thích người như thế nào?”

 

Sở Nghĩa thuận miệng trả lời: “Những người vui tính và biết nói đùa ạ.”

 

Tần Dĩ Hằng lại hiểu thêm một chút: “Nhưng anh không biết nói đùa cho lắm.”

 

Sở Nghĩa lắc đầu: “Không sao ạ, em biết là được, anh nghe em nói, chỉ cần anh hiểu em đang nói gì là được rồi mà.”

 

Tần Dĩ Hằng nghi hoặc: “Thế anh có hiểu không?”

 

Sở Nghĩa gật đầu: “Anh hiểu ạ.”

 

Tần Dĩ Hằng nghiêng đầu, suy nghĩ hồi lâu nhưng vẫn không thể hình dung ra cảnh Sở Nghĩa đùa còn mình bắt sóng.

 

Có lẽ vì đoán được anh đang nghĩ gì, Sở Nghĩa liền vỗ tay anh, an ủi: “Anh hiểu thật mà, thật trăm phần trăm.”

 

Tần Dĩ Hằng gật đầu, tạm thời không để ý vấn đề này nữa mà chuyển sang câu hỏi khác: “Anh có khiến em cảm thấy có khoảng cách không?”

 

Nghe những câu hỏi của Tần Dĩ Hằng, Sở Nghĩa liền hiểu ý anh. Chủ đề thảo luận trong tối nay hẳn sẽ là “Tần Dĩ Hằng – có sai thì sửa, không sai thì tránh”. Nhưng mấy từ “có khoảng cách” kia thực sự khiến cậu…

 

Cậu há hốc miệng trong giây lát rồi liền giả vờ nghiêm túc nhìn về phía trước, chậm rãi nói: “Không đâu ạ, chúng ta…” Càng nói, giọng cậu càng nhỏ, mấy tiếng sau gần như gió thoảng mây bay: “Lúc ở trên giường, khoảng cách còn âm nữa.”

 

Dứt lời, cậu liền ngồi thẳng dậy, lén liếc mắt quan sát Tần Dĩ Hằng. Rất nhanh sau đó, anh bật cười như tỏ vẻ: anh hiểu em đang nói gì đấy nhé.

 

Sở Nghĩa thầm hắng giọng, giữ nguyên tư thế ngồi ngay ngắn, nghiêm túc nói: “Thấy chưa, em đã bảo anh hiểu em mà.”

 

Tần Dĩ Hằng vốn chỉ cười nhẹ, nghe được lời an ủi đứng đắn của Sở Nghĩa liền cười lớn hơn. Anh xoa đầu cậu, sau đó vì cảm thấy không đủ nên dứt khoát ôm cậu vào lòng: “Em thích đùa kiểu này à?”

 

Sở Nghĩa vội lắc đầu: “Không không, em đâu có.”

 

Tần Dĩ Hằng ấn nhẹ đầu, không cho cậu lắc nữa: “Không sao cả, thích cũng được.”

 

Sở Nghĩa thầm than vãn, sao cậu lại chọn loại ví dụ này chứ? Cậu hâm rồi à?

 

“Tần Dĩ Hằng.” Sở Nghĩa vùi mặt vào vai anh: “Em không phải người như thế.”

 

Tần Dĩ Hằng cười đến nỗi ngực cũng rung rung, anh dán môi vào tai Sở Nghĩa, nói: “Anh hiểu mà.”

 

Sở Nghĩa khóc không ra nước mắt: “Không, anh không hiểu đâu.”

 

Tần Dĩ Hằng vươn tay sờ mặt cậu, quả nhiên đã nóng lên rồi. Anh lại cười: “Xấu hổ à.”

 

Sở Nghĩa không dám ngẩng đầu lên: “Vâng.”

 

Tần Dĩ Hằng sờ mái tóc mềm mại của cậu: “Vậy cứ úp mặt xuống đi.”

 

Sở Nghĩa lên tiếng cầu xin: “Anh có thể quên lời em vừa nói không ạ?”

 

Giọng Tần Dĩ Hằng tràn ngập ý cười: “Chỉ sợ là không.”

 

Sở Nghĩa: “…”

 

Cậu úp mặt như thế một lúc lâu, nhưng nụ cười trên môi Tần Dĩ Hằng vẫn chưa hề tắt. Bé chồng nhỏ của anh thật quá đáng yêu. Anh đã thu hoạch được rất nhiều từ cuộc nói chuyện ngày hôm nay. Xe sắp đến rạp hát rồi, để Sở Nghĩa bớt xấu hổ, anh quyết định chuyển sang đề tài khác.

 

“Nếu ngày mai không có kế hoạch gì, hay em đi cùng với anh đi?” Tần Dĩ Hằng vỗ đầu cậu.

 

Sở Nghĩa vẫn chưa dám ngẩng lên: “Đi đâu ạ?”

 

Tần Dĩ Hằng: “Một resort ở thành phố Q.”

 

Sở Nghĩa hỏi: “Anh không phải làm việc ạ?”

 

“Có.” Tần Dĩ Hằng nói: “Đi cùng đối tác mà.”

 

Nghe thế, Sở Nghĩa liền ngồi dậy. Hiện giờ mặt cậu đã không còn đỏ nữa, cậu không trả lời ngay mà hỏi: “Em đi cùng có tiện không anh?”

 

Tần Dĩ Hằng gật đầu rồi bổ sung một câu để thuyết phục cậu: “Mấy ngày nay, bên đối tác cũng có nhiều người dẫn người yêu theo.”

 

Thấy Sở Nghĩa không đồng ý ngay, anh còn nói: “Rất nhẹ nhàng, không ảnh hưởng gì đến công việc cả.”

 

Cậu vẫn đang do dự, Tần Dĩ Hằng lại tiếp tục: “Có rất nhiều thứ để ăn chơi, sẽ không buồn chán đâu.”

 

Anh còn bảo: “Mấy ngày nay anh toàn đi một mình.”

 

Sở Nghĩa chưa đồng ý, mà Tần Dĩ Hằng cứ nói hết câu này đến câu kia như đang mời gọi rất nhiệt tình, khiến cậu tò mò muốn nghe thêm nữa. Nhưng cuối cùng… anh còn tỏ ra ấm ức hả?

 

Hiếm khi mới có cơ hội, đương nhiên là Sở Nghĩa muốn đi, vì thế cậu gật đầu, nói: “Được ạ, vậy em đi cùng với anh.”

 

Tần Dĩ Hằng nở nụ cười đầy thỏa mãn, vươn tay vuốt tóc Sở Nghĩa như một thói quen.

 

Đang vuốt, anh bỗng nhiên nhớ đến một chuyện, hỏi han cậu: “Em có lạ giường không? Tối qua ngủ thế nào?”

 

Sở Nghĩa: “Hôm qua ngủ ngon lắm ạ, hôm nay thì chưa biết, giường của khách sạn này hơi mềm với em.”

 

Tần Dĩ Hằng đột nhiên lại nhớ ra chuyện gì đó.

 

“Đêm qua khoảng cách âm mà.” Anh trượt tay xuống, khẽ nâng cằm Sở Nghĩa lên, giọng nói hơi nhỏ đi: “Đêm nay muốn ngủ ngon, có phải cũng cần âm tiếp hay không?”

 

Sở Nghĩa: “…”

 

Ể?

 

Tần Dĩ Hằng hỏi câu này bằng giọng điệu quá đàng hoàng, Sở Nghĩa không biết anh đang nói thật hay đang nghiêm túc kinh doanh truyện cười trong truyền thuyết nữa.

 

One comment on “Bất cẩn kết hôn với giấm tinh rồi – Chương 63

  1. Ngất trong sự cute này =)))) Dễ thương xĩu

     

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Xin hãy nhập captcha *