Bất cẩn kết hôn với giấm tinh rồi – Chương 20

 

نحن عائله تهتم بالعادات والتقاليد فتخيلو انه علي الزواج بقريبي بالاج… #قصصللمراهقين # قصص للمراهقين # amreading # books # wattpad

BẤT CẨN KẾT HÔN VỚI GIẤM TINH RỒI

Chương 20

Edit: DLinh – Beta: Chi

*****

Hứa Kính cảm thấy anh sắp trở thành cố vấn gia đình của Giám đốc Tần rồi.

 

Ví dụ như Giám đốc Tần vừa đưa áo cho ngài Sở về đã ngay lập tức vẫy tay gọi anh vào văn phòng, anh tưởng có việc gì gấp, không ngờ vừa đóng cửa lại, Giám đốc Tần đã nói: “Có một người bạn của Sở Nghĩa đến đây, cậu nói xem liệu chúng tôi có nên ăn cùng nhau một bữa cơm không?”

 

Hứa Kính suy nghĩ rồi đáp: “Vậy phải xem quan hệ giữa cậu ấy và người bạn kia như thế nào.”

 

Giám đốc Tần hơi nghiêng đầu, có điều hình như đang nghĩ tới cảnh tượng không hay ho nào đó, vẻ mặt của anh cũng trở nên không tốt.

 

Sau đó, anh cúi đầu gõ chữ, Hứa Kính đoán anh đang gửi tin nhắn cho ngài Sở.

 

Ngay sau đó, Giám đốc Tần nói với Hứa Kính: “Quan hệ không tồi.”

 

Hứa Kính gật đầu: “Vậy hẳn là nên, nhưng ngài cũng nên hỏi ý kiến ngài Sở xem thế nào.”

 

Giám đốc Tần lại cúi đầu gõ chữ.

 

Hứa Kính đan tay đứng chờ một bên, không lâu sau, Giám đốc Tần ngẩng đầu lên nói với anh: “Ăn lẩu, cậu đặt bàn ở nhà hàng giúp tôi.”

 

“Vâng.” Hứa Kính nói tiếp: “Ăn lúc bảy giờ là vừa ổn, buổi chiều hẳn ngài sẽ xong việc lúc 6 giờ, dư chút thời gian để nghỉ ngơi và lái xe.”

 

Tần Dĩ Hằng: “Ừ.”

 

Sau đó Hứa Kính liền rời đi. Trong lòng anh thầm than, ai bảo anh kết hôn sớm, có kinh nghiệm trong mảng hôn nhân làm gì chứ.

 

Có điều, bản thân anh không ngờ Giám đốc Tần không chỉ giữ thái độ nghiêm túc khi làm việc, mà còn có thái độ y như thế với chuyện hôn nhân của mình. Lần đầu tiên anh thấy có người tiến hành hôn nhân theo kiểu kinh doanh nghiêm túc như vậy. Nói máu lạnh cũng không đúng, mà bảo ấm áp càng không phải. Xét về điểm này, Hứa Kính không nhịn được cảm thấy hơi đồng cảm với Sở Nghĩa.

 

Rất nhanh đã tới bảy giờ.

 

Sở Nghĩa và Tần Dĩ Hằng đều không phải người hay đến trễ, vì thế hai bên gần như đến nhà hàng cùng một lúc.

 

Sở Nghĩa nhanh hơn một chút, sau khi anh và Chương Khải ngồi xuống, Chương Khải thấy một nhân viên phục vụ nam có bộ dáng khá đẹp trai liền quay sang trêu ghẹo.

 

Không đến hai phút sau, WeChat của người kia đã tới tay.

 

Mà lúc này, Tần Dĩ Hằng cũng đã đi tới bàn ăn được đặt riêng cho họ.

 

Sở Nghĩa kéo nhẹ tay Chương Khải, dùng ánh mắt bảo hắn giữ ý tứ một chút.

 

Chương Khải có được WeChat của nhân viên kia thì vui rạo rực, hớn hở ngồi xuống, còn cố tình đưa ảnh của người đó cho Sở Nghĩa nhìn.

 

Sở Nghĩa bất đắc dĩ, đành khẽ gật đầu, ý bảo hắn tao biết rồi, biết rồi.

 

Vài động tác nhỏ của hai người đều rơi vào tầm mắt của Tần Dĩ Hằng, bản thân anh cũng không ý thức được mình đang thoáng nhíu mày. Sau đó, anh bước nhanh tới, ngồi xuống vị trí cạnh Sở Nghĩa.

 

Sở Nghĩa thấy anh ngồi xuống liền đưa máy tính bảng của nhà hàng cho anh: “Anh ăn gì?”

 

Tần Dĩ Hằng lấy khăn giấy lau tay, khách sáo nói: “Để ngài Chương gọi đồ đi.”

 

Sở Nghĩa gật đầu.

 

Sở Nghĩa cũng hiểu được phần nào, dù sao Chương Khải mới là khách, cậu và Tần Dĩ Hằng là chủ. Thế nên khi Tần Dĩ Hằng nói vậy, cậu cũng không khách sáo với anh nữa, ngay lập tức đưa máy tính bảng cho Chương Khải.

 

Sau khi Chương Khải cầm máy tính bảng, Sở Nghĩa quay đầu hỏi Tần Dĩ Hằng: “Anh có kiêng ăn gì không?”

 

Tần Dĩ Hằng lắc đầu: “Đều ăn được.”

 

Sở Nghĩa: “Ok.”

 

Chương Khải đặt máy tính bảng ở giữa hắn và Sở Nghĩa, hai người bắt đầu thảo luận.

 

Chương Khải: “Nước lẩu thì thế nào? Chồng mày ăn cay được không?”

 

Sở Nghĩa quay sang hỏi Tần Dĩ Hằng: “Anh có ăn cay được không?”

 

Tần Dĩ Hằng: “Ăn được.”

 

Sở Nghĩa quay đầu lại, thấy Chương Khải đã chọn lẩu uyên ương: “Lẩu uyên ương đi, hai ta không ăn cay, để chồng mày ăn bên cay kia.” (*)

(*) Nồi lẩu uyên ương: nồi lẩu hai ngăn, thường có một bên cay và một bên không cay.

Kết quả hình ảnh cho 鸳鸯锅

 

Sở Nghĩa: “Gọi một đĩa thịt bò, thêm bún konjac cuộn (*), còn gì nữa không?”

(*) Bún konjac cuộn (hay còn gọi là bún nưa cuộn): được làm từ bột củ Konjac, tiếng Việt gọi là củ Nưa, được dùng phổ biến trong ẩm thực Nhật. Bún  có hàm lượng chất xơ rất cao, là loại củ có tính mát nên cực tốt cho tiêu hóa và cho sức khỏe nói chung.

Kết quả hình ảnh cho 魔芋结

 

Chương Khải: “Chả tôm bằm (*) cho mày nữa.”

(*) Chả tôm bằm: hỗn hợp tôm bằm/ xay để cho vào lẩu hoặc canh.

Kết quả hình ảnh cho 虾滑

 

Sở Nghĩa: “Ừ, chả tôm bằm.”

 

Chương Khải: “Cái này, cái này, cái này, còn cả cái này nữa, muốn gọi hai phần này không?”

 

Sở Nghĩa: “Có chứ.”

 

Chương Khải: “Rau củ, đồ uống nữa, mày uống gì? Tao gọi hai bình rồi.”

 

Sở Nghĩa: “Ừ.”

 

Hai người chọn đồ rất nhanh, Sở Nghĩa đưa máy tính bảng sang cho Tần Dĩ Hằng, muốn để anh gọi thêm mấy món.

 

Tần Dĩ Hằng nhận lấy, cũng đặt máy tính bảng ở giữa Sở Nghĩa và anh.

 

Giống như vừa rồi, Sở Nghĩa cũng nhìn anh gọi.

 

Nhưng khác ở chỗ Sở Nghĩa không nói lời nào, không hỏi một câu, cũng không hề đề xuất bất kỳ ý kiến gì.

 

Tần Dĩ Hằng lướt qua phần rau củ, cũng không muốn chọn gì nữa nên liền lướt thẳng xuống dưới, định trực tiếp chọn hoàn thành đơn, nhưng bị Sở Nghĩa ngăn lại.

 

“Ấy!” Sở Nghĩa ngẩng đầu nhìn Tần Dĩ Hằng: “Anh không gọi đồ uống gì ạ?”

 

Tần Dĩ Hằng: “Không uống.”

 

Sở Nghĩa ậm ừ, buông tay anh ra.

 

Tần Dĩ Hằng lại nói thêm một câu: “Tôi uống nước lọc.”

 

Sở Nghĩa vẫn chỉ ừ một tiếng.

 

Lúc này, Chương Khải bất chợt lên tiếng: “Nước lọc cũng tốt mà, uống nước lọc tốt cho sức khỏe.”

 

Sở Nghĩa: “Ha ha.”

 

Cảnh tượng này có chút xấu hổ.

 

Sự xấu hổ như thế này thường xuyên xảy ra khi Sở Nghĩa ở cùng Tần Dĩ Hằng, nhưng hôm nay lại có thêm cả Chương Khải. Sự tồn tại của Chương Khải càng khiến Sở Nghĩa cảm thấy ngượng ngùng theo một cách khác.

 

Chương Khải cũng rất thẹn thùng, Sở Nghĩa nhìn ra được. Khiến Chương Khải xấu hổ là một chuyện không dễ, vậy nên có thể thấy bầu không khí bao quanh Tần Dĩ Hằng lạnh tới nhường nào.

 

Rất nhanh sau đó, nồi lẩu uyên ương được mang lên, phá vỡ sự xấu hổ này.

 

Theo sau nồi nước dùng uyên ương là nước chấm của bọn họ.

 

Trong nhà hàng này, gia vị chấm đều do khách hàng tự pha chế, mấy thứ như giấm, tương, ớt, hành linh tinh sẽ được chuẩn bị sẵn cho từng thực khách.

 

Phục vụ đặt bốn cái đĩa nhỏ trước mặt Tần Dĩ Hằng rồi đi ra phía sau Sở Nghĩa. Sau khi đĩa hành lá được đặt xuống trước mặt cậu, Chương Khải ngay lập tức cầm lấy.

 

“Mày không ăn hành thì đưa cho tao, tí nữa xì dầu của tao cho mày.”

 

Sở Nghĩa không phản đối.

 

Sau khi hai người trao đổi xong, Tần Dĩ Hằng liền hỏi cậu: “Em không ăn hành à?”

 

Sở Nghĩa: “Vâng.”

 

Tần Dĩ Hằng lại hỏi: “Còn không ăn gì nữa không?”

 

Sở Nghĩa nghĩ nghĩ: “Chắc là không còn đâu.”

 

“Sao lại không chứ.” Chương Khải đột nhiên chen miệng: “Cà rốt, rau cần, hành tây, mày đều không ăn còn gì.”

 

Sở Nghĩa quay đầu nhìn Chương Khải: “Anh ấy hỏi gia vị mà.”

 

Chương Khải ừ à, nhưng vẫn tiếp tục cãi cho bằng được: “Hành có thể coi là gia vị, chẳng lẽ hành tây thì không.”

 

Sở Nghĩa bất đắc dĩ, cũng lười không thèm cãi nhau với hắn: “Được rồi, được rồi.”

 

Cậu quay sang đối diện với Tần Dĩ Hằng, giọng nói dịu dàng hơn hẳn: “Em chỉ không thích ăn hành thôi.”

 

Tần Dĩ Hằng thản nhiên: “Ừ.”

 

Có đồ ăn, bầu không khí trên bàn liền trở nên hòa hợp hơn, không còn xấu hổ như trước nữa.

 

Nhưng cả ba người vẫn không lên tiếng.

 

Đầu tiên là Tần Dĩ Hằng vẫn luôn không thích nói chuyện.

 

Tiếp đó là Sở Nghĩa, vẫn luôn không biết nói gì.

 

Còn Chương Khải, bình thường trong tình huống này, hắn cũng chỉ có thể nói về chuyện cũ ngọt ngào giữa Sở Nghĩa và Tần Dĩ Hằng. Nhưng đáng tiếc, trên thực tế hai người này còn chưa ở chung đến ba ngày, không có bất kỳ chuyện cũ ngọt ngào nào.

 

Vậy nên, bữa lẩu này trôi qua trong sự im lặng.

 

Ăn xong đã là hơn 8 giờ, công ty Tần Dĩ Hằng còn có việc, tranh của Sở Nghĩa cũng chưa xong, hai người chỉ đành nói tạm biệt.

 

Trước khi rời đi, Tần Dĩ Hằng nói với Sở Nghĩa phòng cho khách dưới tầng một có thể ở, trong tủ đã có sẵn gối và chăn sạch sẽ.

 

Sở Nghĩa nói được.

 

Vì tối nay Chương Khải muốn ở lại nhà của hai người nên hắn không tiện qua trước, chỉ đành bám theo Sở Nghĩa tới phòng làm việc rồi ngồi đó chờ cậu.

 

Có Chương Khải ở đây, tiến độ làm việc của Sở Nghĩa cũng nhanh hơn nhiều. Cậu nhanh chóng đưa bản thảo lên máy tính rồi cùng Chương Khải về nhà mình thuê, lấy quần áo mùa đông ra sắp xếp, sau đó mang theo cả máy chơi game về.

 

Dưới sự thúc giục của Chương Khải, hai người về đến nhà trước 10 giờ.

 

Sở Nghĩa giúp Chương Khải kéo hành lý vào phòng cho khách, cũng lấy gối và chăn từ trong tủ ra trải lên giường.

 

Làm xong những việc này, cậu mới đi ra ngoài phòng khách.

 

Chương Khải đã lắp đặt xong máy chơi game, vừa lúc Sở Nghĩa đi ra, hắn đưa cho cậu một tay cầm điều khiển, hai người cứ thế ngồi dưới đất chơi game.

 

Phòng khách ban đầu vốn yên tĩnh dần vang lên tiếng tranh cãi ầm ĩ, hầu hết đều là tiếng của Chương Khải.

 

“Bên này, bên này Sở Nghĩa, đến chỗ tao.”

 

“Mày dùng chiêu kia đi.”

 

“Trời ạ, Sở Nghĩa, mày lợi hại quá, nhanh lên không là không kịp thời gian, chúng ta vào cửa.”

 

“Đậu má! Sao chỗ này lại có người vậy?”

 

Chữ thua cuộc xuất hiện trên màn hình lớn, Chương Khải kêu lên một tiếng trời ơi.

 

Sở Nghĩa nhấp chuột bắt đầu lại một lần nữa: “Không sao, tao biết chơi như thế nào rồi, chơi lại.”

 

Hai người chơi ván mới được một nửa, từ phía cửa truyền đến tiếng động.

 

Sở Nghĩa ngay lập tức lấy khuỷu tay chọc Chương Khải: “Nhỏ giọng thôi, Tần Dĩ Hằng về rồi.”

 

Chương Khải nhìn màn hình chằm chằm: “Biết biết, bên này, nhanh lên.”

 

Game đang đến hồi gay cấn, Sở Nghĩa cũng không để tâm đến mấy chuyện khác nữa, hai người vội vã ấn tay cầm, rốt cục cũng vượt qua màn thua lúc nãy trong thời khắc cuối cùng.

 

“A! Cuối cùng cũng qua được rồi, save đi save đi!”

 

Sở Nghĩa lưu game, quay đầu liền thấy Tần Dĩ Hằng đang đứng phía sau.

 

“Xin chào, anh đã về rồi à?” Chương Khải vội vàng đứng lên chào Tần Dĩ Hằng.

 

Tần Dĩ Hằng ừ một tiếng, cúi đầu nhìn sàn nhà bằng gạch men sứ, hỏi: “Không lạnh sao?”

 

“Không…” Chương Khải đang định trả lời, ngay sau đó liền biết ý ngừng lại.

 

Người ta có hỏi hắn đâu?

 

Sở Nghĩa cũng đứng dậy, trả lời: “Không lạnh ạ, trong nhà vẫn ấm.”

 

Tần Dĩ Hằng nhìn sàn nhà: “Mai tôi sẽ đi mua một cái thảm.”

 

Chương Khải nghe thấy liền hít hà một hơi, lui về phía sau một bước, đi tới chỗ Tần Dĩ Hằng không nhìn thấy, làm động tác bị bắn vào tim với Sở Nghĩa.

 

Sở Nghĩa có thể không hiểu sao? Cậu rất hiểu.

 

Cậu đành cười nói: “Không cần, em cũng không hay chơi game đâu.”

 

Tần Dĩ Hằng không miễn cưỡng cậu, quay sang quan tâm đến vị khách mới tới: “Chuẩn bị tốt phòng cho cậu ấy chưa?”

 

Sở Nghĩa gật đầu: “Tốt rồi ạ.”

 

Chương Khải đứng cạnh hai người, lúc này mới nhận ra được sự dư thừa của bản thân, hắn cười lui về phía sau một bước: “Tôi thấy thời gian không còn sớm, tôi đi ngủ trước nhé, hai người ngủ ngon.”

 

Sở Nghĩa gật đầu với Chương Khải: “Ngủ ngon.”

 

Sau khi Chương Khải trở về phòng, Sở Nghĩa cùng Tần Dĩ Hằng đi lên tầng hai.

 

Hai người sóng vai đi cạnh nhau, đèn cảm ứng âm thanh sáng lên theo từng bước chân của cả hai.

 

Đi qua phòng sách, Tần Dĩ Hằng đột nhiên dừng lại, gọi một tiếng: “Sở Nghĩa.”

 

Sở Nghĩa cũng dừng lại: “Sao vậy ạ?”

 

Tần Dĩ Hằng mở cửa phòng sách: “Vào đây với tôi.”

 

Tim Sở Nghĩa ngừng lại, có chút sợ hãi, nhưng cậu vẫn ngoan ngoãn theo Tần Dĩ Hằng vào phòng sách.

 

Tần Dĩ Hằng bật đèn, đi tới ngồi trước bàn làm việc, để Sở Nghĩa ngồi đối diện anh. Tiếp đó, anh lấy trong túi ra một tờ giấy, đưa cho Sở Nghĩa.

 

Sở Nghĩa nhận lấy tờ giấy, đầy nghi ngờ cúi xuống nhìn nội dung trên giấy.

 

Không nhiều chữ lắm, nhưng trên đó có viết…

 

Món ăn không thích, món ăn ưa thích, ngôi sao ưa thích, động vật ưa thích, ghét loài động vật nào… Rất nhiều loại câu hỏi.

 

Tần Dĩ Hằng: “Điền đi, càng tỉ mỉ càng tốt.”

 

Sở Nghĩa ngẩng đầu nhìn Tần Dĩ Hằng, trong đầu hiện lên rất nhiều dấu chấm hỏi.

 

Đây là cái gì?

 

Ghi chép về bạn cùng lớp sao?

 

One comment on “Bất cẩn kết hôn với giấm tinh rồi – Chương 20

  1. Võ Tường Vy

    May 16, 2020 at 4:01 pm Reply

    Dễ thương quạ, như ghi lưu bút thế này

     

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Xin hãy nhập captcha *